Đều là mẹ sao, đều là mẹ không tốt! Hàn Tinh khóc lên nói.
Bụng con đều mấy tháng rồi! Mẹ hiện tại nói với con là chồng con đã chết?
Tạ Quốc Bang tiếp nhận điện thoại di động từ trong tay của vợ, nói : Tuệ Lan, chuyện của Tiểu Bân còn chưa có xác định, chỉ là muốn cho con chuẩn bị tâm lý trước mà thôi
Cái chuẩn bị tâm lý này con không cần
Ba cũng tin tưởng Tiểu Bân còn sống
Không phải tin tưởng, tên nhóc kia khẳng định không chết được! Cho dù là toàn bộ quân đội của Phất Châu phong tỏa toàn bộ Phất Chấu kín không có kẽ hở! Tên nhóc kia khẳng định vẫn có biện pháp chạy ra!
... Ừm
Ba đặt cho con một vé máy bay! Con muốn đi Phất Châu!
Tạ Quốc Bang nhíu mày nói : Tuệ Lan này! Con bé muốn đi Phất Châu!
Tạ Quốc Kiến kinh ngạc, lập tức nói : Tuyệt đối không được! Bên kia rất lộn xộn! Sao con bé có thể đến!
Tạ Quốc Lương nói : Tính tình của Tuệ Lan các người cũng không phải không biết! Con bé quyết định chuyện gì ai nói cũng không nghe, lão tam, chú tốt nhất nên thông báo cho bên sân bay, chỉ cần có tin tức của Tuệ Lan, thì tìm người ngăn cản con bé lại, cái đầu gió này con bé quả thật không thể đi!
Tạ Quốc Bang nói : Cứ làm như thế!
Tạ Quốc Kiến lập tức gọi điện thoại cho bên sân bay, liên hệ xong bên sân bay thì lại gọi máy cú điện thoại để hỏi thăm tình huống bên kia của Phất Châu, trong lòng ông vẫn rất căng thẳng, rất sợ nghe được tin tức không tốt gì, tuy rằng biết Chung Lệ Trân và Đổng Học Bân rất có thể đã bị ngộ hại, càng không muốn nghe tin tức thi thể của hai người đã bị tìm được, ông cũng muốn lưu lại cho mình một tia hy vọng nhỏ nhoi này, nhưng ngay cả như vậy cũng có chút xa xỉ.
Trong chớp mắt, những người khác của Tạ gia đều nghe nói.