Hoắc phó sở trưởng sắc mặt không dễ coi cho lắm, kêu tất cả mọi người lui ra sau, một mình ông đi vào trong, rầm, đóng cửa phòng lại.
"Ti đang muốn tìm một thời cơ thỏa đáng cướp lấy văn vật tới tay, kết quả lúc này, cảnh sát của thành phố Chương Tắc đến, bọn họ không phải là phát hiện ra phần tử phạm tội, mà là vì một vụ án khác nên đi ngang qua, chỉ có hai người, lúc đó phần tử phạm tội rất khẩn trương, nên đã nổ súng, bắt hai người trở về, tôi lo lắng an toàn của bọn họ, cho nên cũng không quản thời cơ có thích hợp hay không, thấy mấy tên tội phạm định giết chết hai người họ, tôi liền ra tay, giết chết hai tên tội phạm trong tầng hầm ngầm, sau đó, một mình tôi lên lầu, liên tiếp giết chết mười mấy tên tội phạm, bắt đượ đầu sỏ, tìm được văn vật"
Hoắc phó sở trưởng trầm lặng vài giây, nói : "Cậu trước tiên đi ra ngoài ăn một chút đi"
Lãnh đạo tỉnh nói, Đổng Học Bân không dám không nghe, gật đầu nói : "Hoắc sở trưởng, ôi không phải quan tâm đến phần công lao này, cho dù, tôi nói cho dù cảnh sát thành phố Chương Tắc làm ra một chút cống hiến, tôi cũng không nói cái gì, nhưng bọn họ không chỉ không có, mà còn một cước đá tôi ra khỏi vụ án này, ngài nói xem, có ai làm việc như thế không?"
Hoắc phó sở trưởng xoay người mở cửa, cùng Đổng Học Bân đi ra ngoài.
Tôn Hải nhìn về phía Đổng Học Bân, trong con mắt lạnh lẽo.
Hoắc phó sở trưởng nghiêm mặt nhìn bọn họ : "Mở còng tay ra, trước để cho Tiểu Đổng đi ăn một chút" Nói xong, trong miệng ông điểm danh vài người : "Kêu bọn họ tới đây cho tôi! Tôi có vài lời muốn hỏi!"
Trong một căn phòng làm việc.
Tiểu Vương nom nớp lo sợ đến đây, cực kỳ khẩn trương.
Hoắc phó sở trưởng nhìn hắn : "Văn vận bị trộm nằm trong tay đám phần tử phạm tội kia, là ai phát hiện ra trước?"
"Là ... Đổng cục trưởng!"
"Các người sau khi bị bắt, là ai cứu các người ra?"