Cảnh sát cũng không khách khí, túm lấy cổ tay của Trương Chí Phong trực tiếp còng hắn lại, đè hắn đi ra ngoài.
Trương Chí Phong miệng hùng hổ gào to lên, cuối cùng còn gọi tên vài người cùng đi với hắn, nhận thấy không ổn hắn đã bắt đầu kêu cứu. Bọn họ đều ở cùng một tầng, không phải đối diện thì cũng là kế bên, nghe được động tĩnh bên ngoài, có ba người Nhật Bản lập tức vọt ra, một người là thư ký, một người là nhân viên công tác đi theo, còn một người hình như là vệ sĩ hay sao ấy.
Trương Chí Phong vội vã dùng tiếng Nhật nói nói với bọn họ cái gì. Mấy người Nhật Bản vừa nghe, nhất thời nhíu mày, thư ký nhanh chóng gọi điện thoại, hai người còn lại thì bước tới đẩy đẩy bọn họ, trong miệng lảm nhảm tiếng Nhật muốn đem Trương Chí Phong về, không để cho bọn họ mang người đi. Tuy rằng Đổng Học Bân bọn họ nghe không hiểu đối phương đang nói cái gì, nhưng cũng biết không phải lời hữu ích, mày đẩy tao một cái tao đẩy mày một cái, cảnh tượng có chút loạn.
Cảnh sát nổi nóng : " Cảnh sát phá án! Tránh ra cho tôi!"
Hai người Nhật Bản không nghe, vẻ mặt giận dữ túm lấy bọn họ, không cho ai đi.
Đổng Học Bân đứng một bên vẫn không len tiếng, ở bên kia nhìn bọn họ, đối với mấy người Nhật này hắn đã sớm không vừa mắt rồi, lúc đụng phải mẹ già, bọn họ cũng ngồi trong xe, nhưng ngay cả gọi cấp cứu một người cũng không gọi, mà tùy tiện chạy đi, đụng người xong còn kiêu ngạo như vậy, quả thật là không coi pháp luật ra gì, không coi dân chúng ở đây để vào mắt!