"Người ta đây là thấy việc nghĩa hăng hái làm, hiện tại người như thế càng ngày càng ít!"
Đổng Học Bân vỗ bụi trên người, rút mấy mảnh thủy tinh vỡ ra, đứng lên , nhìn Tiền Lệ Hoa ở bên cạnh đang còn trong sợ hãi và Liễu Thành Long, Đổng Học Bân trong lòng cũng hết hồn, vừa rồi thật sự quá hiểm, lúc hắn lái xe chạy đến, còn chưa thấy cái gì, nhưng vừa cởi giây an toàn ra xuống xe đi qua đường, thì thấy được một chiếc xe tải màu xám đang vọt đến, khiến cho Đổng Học Bân ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không có, cũng không quản nhiều, lao đến trước, cũng may đúng lúc, đem một nửa mẹ vợ của mình cứu kịp.
Nghĩ đến cảnh nếu như mình đến muộn một chút, Tiền Lệ Hoa sẽ toi mạng, một cơn tức xông lên đỉnh đầu của Đổng Học Bân, ánh mắt lạnh lẽo, bước đi!
Trong xe tải, gã trung niên uống say đang hí hí mắt, túi hơi cũng không có văng ra, gã ta còn ở trong xe cười ha hả, giống như là đang xem náo nhiệt.
Liễu Thành Long giới thiệu với vợ trước : "Đây là Đổng Học Bân, chủ nhiệm văn phòng đường phố Quang Minh của khu Nam Sơn, trước đây lúc anh đi Tokyo công tác thì quen được, coi như là quen biết đã lâu"
Tiền Lệ Hoa vừa nghe, mặt liền lộ vẻ cảm ơn : "Tiểu Đổng, lần này nhờ có cậu, nếu như không có cậu, tôi lúc đó không tránh được một kiếp, cảm ơn, cảm ơn!"