Dương Lệ Ảnh cười nói:" Đây là chuyện tầm phào rồi, năm đó ông ngoại con có ơn với ông Trương, ông ấy lúc bình thường luôn muốn cùng nhà ta kết làm thông gia, ông ngoại con bị ông ấy làm phiền quá nên nói bừa là sau này sẽ xem xét. Kết quả ông Trương coi là thật, nên khi mẹ học ở Bắc Kinh, con trai ông ấy đã không ít lần tới gặp mẹ, sau đó . . ., sau đó việc không có kết quả, gần đây nhất ông Trương không biết từ đâu nghe được việc của con, gọi điện cho mẹ mấy lần nói việc này. Mẹ nói con cái lớn rồi có chủ ý của riêng mình, sao phải bắt ép chứ? Ông Trương bắt đầu tâng bốc đứa cháu gái, tâng tới mức như thất tiên nữ vậy, còn nói sẽ để cho cháu ông ấy tới tìm con, nói con thấy người rồi khẳng định sẽ thích."
Dương Phàm lúc này mới rõ hết mọi chuyện, tự nhiên không hơi đâu mà hỏi nhiều nữa, cười nói:" Việc này sau này mới nói đi, con tài giỏi tới mức nào chứ? Lòng đâu mà bàn chuyện tình ái yêu đương. Với cả các cô gái bây giờ ai cũng quá hiện thực, không có chút sự nghiệp người ta cũng chắc gì để mắt tới con."
Dương Phàm từ chối khó hiểu như vậy, vào tới tai Trần Chính Hòa lại có một ý khác. Trần Chính Hòa tiếp lời vui sướng nói:" Nói đúng lắm, Hung Nô chưa diệt chưa lập gia đình. Đại trượng phu nào sợ ế vợ?" Nói thì nói vậy nhưng trong lòng Trần Chính Hòa cũng hơi hối hận, sau này bên phía thưởng ủy hội với quân đội có chút nguy hiểm rồi. Nhưng mấy việc này so với việc Dương Phàm hôm nay nhận mình mà nói thì chỉ là việc nhỏ nhặt.
Một nhà ba người nói chuyện tới tận khuya, Trần Chính Hòa dường như còn chưa nói xong. Nội dung chủ yếu là phải tập trung tích lũy kinh nghiệm quan trường. Trần Chính Hòa tài ăn nói rất giỏi, kết hợp với năng lực miêu tả sinh động, Dương Phàm nghe cũng chăm chú, mấy lời này nếu không phải người thân nhất thì không thể nào có thể nghe từ miệng Trần Chính Hòa được, đây đều là kinh nghiệm quan trường bao nhiêu năm qua.
Một người nói một người nghe, còn có Dương Lệ Ảnh - người vui nhất tối hôm nay, nụ cười trên miệng chưa bao giờ tắt, im lặng nhìn cái cảnh hai bố con một dạy một học.
Cuối cùng thì Dương Phàm ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ trên tường, phát hiện đã một giờ đêm rồi, Dương Phàm vội noi:" Không sớm nữa, nghỉ đi thôi."
Trần Chính Hòa vẫn chưa nói hết chà tay bảo:" Cũng được, hôm nay con đi đường cũng mệt rồi, nên nghỉ sớm đi." Nói xong Trần Chính Hòa gọi bí thư vào dặn:" Bí thư Lý, anh dẫn Dương Phàm đi nghỉ ngơi đi."
Dương Phàm cười rồi đứng lên, ý vị thâm trường liếc qua Trần Chính Hòa đang nắm tay Dương Lệ Ảnh, làm cho Dương Lệ Ảnh khẽ dùng sức muốn thu tay về, nhưng kết quả Trần Chính Hòa nắm quá chặt, không thể thực hiện được.
Sự xấu hổ trên mặt mẹ khiến cho Dương Phàm cảm khái không thôi, cảm thấy hôm nay lựa chọn vô cùng chính xác. Mắt thấy mẹ hình như trẻ ra mấy tuổi, người ta nói không sai, đàn bà không thể rời xa sự tưới tắm của đàn ông.
Đêm hôm nay Dương Phàm ngủ rất ngon, tỉnh dậy thì đã hơn 9 giờ rồi, vốn định gọi mẹ theo thói quen nhưng nghĩ đêm qua uyên ương trùng phùng ôn lại chuyện xưa, không khỏi mỉm cười rồi dùng giấy của khách sạn nhắn lại mấy dòng, trên đó viết " con đi gặp mấy đứa bạn, hai người cứ nghỉ ngơi hai ngày đi."
Tới đại sảnh của khách sạn, thấy Lý bí thư đang ngồi ngáp, Dương Phàm cười đi tới nói:" Sao thể? Tối qua ngủ không ngon sao?"
Lý bí thư vội đứng lên đáp:" Ha ha, tôi ngủ say lắm, sợ dậy muộn, mà cũng không biết lãnh đạo dậy lúc nào nên chỉ đành dặn khách sạn đánh thức. Nằm trên giường thì lo việc của lãnh đạo cho nên mới xuống đây ngồi. Cậu Dương muốn đi đâu? Tôi sắp xếp xe đưa cậu đi."
Dương Phàm càng cảm thấy Lý bí thư không đơn giản, rõ ràng biết Trần Chính hòa hôm nay không thể nào dậy sớm được, còn khắt khe với bản thân như vậy, loại người này đáng để kết giao.