Nguồn: read.st
Đứng trước cửa khách sạn gần nửa tiếng, Ngô Yến không thấy Chúc Vũ Hàm đi ra, khóe miệng không khỏi nở nụ cười ghen tị. Cái gì mà chị với chả em? Rõ ràng là tình nhân. Chắc là đang trên giường trăng gió mây mưa đây?
Tính tò mò bùng lên trong lòng Ngô Yến, cô ta nhẹ nhàng đi về phòng, thấy cửa phòng bên đóng chặt. Mắt đảo xung quanh như rang lạc rồi phát hiện hành lang không có ai, cô ta bèn dí tai vào tường, hi vọng có thể nghe thấy gì đó.
Tâm tình của Dương Phàm trong nháy mắt như mớ quần áo vứt tứ tung vậy, thân thể cứng đờ lại, không ngờ đây lại là lần đầu của Chúc Vũ Hàm, quá bất ngờ mà. Không phải nói là cùng người ta ở chung rồi hay sao? Xem ra không thể tin vào tin đồn được!
Trầm Ninh nhịn không được kích động nói:" Tin tốt bố à. Tối qua khoảng 12 giờ đêm, đồn trưởng Liễu Chính Khôn của đồn công an Nam Thành đã nhận được tin mật của nhân dân, tiến hành kiểm tra đột xuất quán karaoke Hoàng Triều. Trong một gian phòng phát hiện thằng Hạ Thiên con lão Hạ Trì Siêu đang hành lạc, trong đó còn có một con bé chưa quá 14 tuổi. Trong phòng còn tìm được một số độc phẩm. Hiện tại đã có người từ cục công an thành phố tới can thiệp vào việc này, yêu cầu thả Hạ Thiên ra trước. Vì vậy Liễu Chính Khôn tìm tới con, mong bố có thể can thiệp hộ việc này."
Mi tâm Trầm Minh nháy liên tục, hạ giọng thật nhỏ nói:" Liễu Chính Khôn của đồn công an Nam Thành không phải là em họ của Liễu Chính Dương hay sao? Sao hắn lại tìm đến mày?"