Trầm Ninh cười ha hả nói:" Mày không hiểu con người lão Hà Tiến này đâu, tao chơi với lão ấy cũng tương đối lâu rồi, cũng biết được tính cách của lão ấy. Hà Tiến không phải ngu, tốt nghiệp đại học giao thông Thượng Hải đó, người ngu làm sao mà vào được trường tốt như vậy chứ? Tính ra thì lão ấy cũng là sư huynh của bọn mình đấy. Lão ấy có cái bệnh cuồng vọng, nếu không phải vì cái bệnh này, Hà Tiến cần gia thế có gia thế, cần học vị có học vị, tại sao tốt nghiệp bảy năm mới lên được cái cấp chính khoa quèn chứ? Nhưng Hà Tiến có một ưu điểm, chỉ cần ông già lão nói lão làm sai việc gì lão sẽ nhất quyết sửa chữa. Tao đoán rằng sau khi lão ấy gây sự với mày khẳng định sẽ gọi cho ông già lão để xin ý kiến. Hà Trường Nhạc gần đây thường tới chỗ ông già tao, mục đính là để xin xỏ vào ban thường trực. Mày bây giờ ở trong hai ban nghành lớn nhất thành phố cũng được coi là nổi tiếng rồi, Hà Trường Nhạc không thể nào không biết tới mày được. Người từng trải như Hà Trường Nhạc, biết mày đánh Cát Kính Tùng xong cũng chỉ bị điều đi làm khoa trưởng, tự nhiên sẽ hiểu mày có người chống lưng. Trong thời khắc sống còn như thế này, cho dù mày gây sự với Hà Tiến làm ông ta bất mãn thì ông ta cũng sẽ không có biểu hiện gì, hơn nữa còn chửi thằng con là đồ ngu nữa. Hà Tiến bị ông già chửi, khẳng định sẽ suy nghĩ cẩn thận nguyên nhân khiến mày tức giận. Lão ấy khẳng định nghĩ mày mất mặt quá sẽ quay về khoa ngồi, tự nhiên sẽ chờ mày ở văn phòng để trả lại thể diện cho mày rồi."
Trầm Ninh phân tích một mạch như vậy, trong lòng Dương Phàm kinh ngạc không nhỏ, không ngờ thằng ôn nhìn thì ngờ nghệch này lại có tâm tư sâu sắc như vậy.
"Thằng đĩ kia, mày trưởng thành rồi đó." Dương Phàm cảm khái một tiếng, Trầm Ninh nghe xong bật cười nói:" Sau khi vào đời, tao đã gặp không biết bao nhiêu cái đinh cản đường rồi. Con người ông già tao mày còn chưa biết hay sao? Khi chưa lên được ghế cao nhất, tuyệt đối là một người khiêm tốn. Cho dù tao có chịu thiệt ở ngoài, ông ấy cũng khó mà ra tay. Thời gian dài rồi tao cũng bị ép phải động não, đây cũng là thứ mà tao học khi từ cái thời lông bông với mày đó, hiện tại nghĩ lại, ba năm cao trung theo mày học được ối thứ."
Hà Tiễn dẫn đường, vừa đi vừa giới thiệu:" Ông chủ quán này trước là trợ giảng trường đại học truyền hình, thấy dạy học không kiếm được là bao liền mở cái quán đặc sản này, mời đầu bếp với nhân viên toàn là gái bên Thủy Dương cả."
Trước đây đã lâu, tại Uyển Lăng có một câu truyền miệng, "Mứt táo Thủy Đông, con dâu Thủy Dương, gái điếm Tân Hà." Có ý gì chứ? Thủy Đông nổi tiếng toàn quốc là quê hương của mứt táo, cái này có thể hiểu được. Còn câu con dâu Thủy Dương, nó nói tới màu da của con gái Thủy Dương, chưa kết hôn thì nhìn không thấy có gì đẹp đẽ hết, kết hôn rồi thì nảy sinh biến hóa cực lớn, trở nên mơn mởn vậy. Còn về phần gái điếm Tân Hà, câu nói này hơi quá, nguyên nhân đại khái là gái làng Tân Hà có truyền thống bán thân. Dương Phàm luôn cho rằng câu nói này là bịa đặt, không đáng tin.
Ba người rẽ vào một con đường mòn, trước mặt không xa xuất hiện một tòa nhà hai tầng. Trước cửa có hai em xinh tươi khoảng 25, 26, mặc sườn xám bó sát người, nhìn bọn hắn cười nói:" Xin chào quý khách."
Lúc này ở bên trong có một thiếu phụ nhan sắc còn nhỉnh hơn một chút đi ra, cười tươi đến nói với Hà Tiến:" Hà chủ nhiệm, tất cả đã sắp xếp theo lời anh dặn rồi."
Hà Tiến hình như là khách quen nơi này, lấy tay ra bóp mông cô thiếu phụ một phát rất tự nhiên, nói:" Hiểu Vân à, hôm nay anh mời khách quý đấy, em mà làm ăn không ra gì lần sau anh không đến nữa đâu đấy nhé."
Cô thiếu phụ tên Hiểu Vân rõ ràng là đã quen với kiểu bỡn cợt này rồi, không hề tức giận, chỉ lấy tay đánh nhẹ Hà Tiến nói:" Muốn chết à, người ta vừa mới thay quần con xong! Anh sờ ra nước lát anh giặt nhé?"
Lời nói phóng đãng như vậy khiến Dương Phàm choáng, nơi này còn pờ rồ hơn so với Ngu Nhạc Thành của thằng Lưu Thiết nữa.
Hiều Vân quay ra vỗ tay với bên ngoài, ba cô em diện mạo tương đối, ngực to như bưởi năm roi đi vào, Dương Phàm ngẩn ra, hình như hắn đã biết rõ đáp án.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: