- Không biết thiếu chủ tới chơi, không có tiếp đón từ xa. Mong thiếu chủ lượng thứ.
Một người khác gọi tiểu cô nương kia:- Niệm nhi, bên ngoài gió tuyết rất lớn, nhanh đi vào trong.
Niệm nhi kia dường như rất ngạc nhiên về Giang Trần, đôi mắt to giống như biết nói chuyện quét tới quét lui người Giang Trần, nói:
- Đại ca ca, huynh là Chân thiếu chủ sao? Niệm nhi nghe người ta nói, hiện tại từ trên xuống dưới Lưu Ly vương thành đều coi huynh là đại anh hùng a.
Người khác khoa trương gọi hắn là đại anh hùng của Lưu Ly vương thành, Giang Trần cũng không cảm thấy có gì là khác thường. Thế nhưng bị tiểu cô nương này nói như vậy, Giang Trần lại cảm thấy có chút ngại ngùng.
Tuy rằng hắn làm ra chút cống hiến cho Lưu Ly vương thành, thế nhưng còn xa không tới tình trạng được coi là đại anh hùng. Điểm này trong lòng Giang Trần hiểu rõ.
Nhưng mà, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của Đa Mai Minh Hoàng hiện lên vẻ kinh ngạc. Hiển nhiên nàng không ngờ tới Chân thiếu chủ này lại biến tiến thoái như vậy.
Điều này không có nghĩa là trong lòng ba người này hoàn toàn tán thành hắn. Có lẽ, trong lòng ba người này cũng có nghi kị, chỉ là bọn họ không có nói ra