Cũng chính bởi vì độ khó của tấm Lưu Ly bia thứ sáu vô cùng kinh người, cho nên giờ phút này tứ đại thiên tài kia, mỗi một người đều giành giật từng gây, căn bản không có thời gian chú ý tới những người khác.
Duy chỉ có Giang Trần, mang theo trí nhớ kiếp trước, làm cho trên phương diện tìm hiểu võ đạo có được ưu thế tuyệt đối mà người khác không có cách nào có được.
Mỗi một chữ giống như một mặt của bức tranh vậy, có một tiên nhân múa kiếm, hình tượng vô cùng sinh động đang hiện lên trong đầu Giang Trần.
- Chân sư huynh, ngươi... Trước đó đó ngươi đã từng gặp qua bộ tâm pháp này hay sao?
Chu Diễn tiến lên, nhịn không được tò mò hỏi.
Giang Trần cười cười:
- Ta không chứng kiến qua bộ tâm pháp này, thế nhưng ta cũng từng chứng kiến qua một bộ đao pháp, cũng dung nhập vào trong thư pháp. Tên là thư pháp, kỳ thực là đao pháp. Cho nên ngay từ đầu ta đã không coi hai trăm chữ này là thư pháp. Sau khi tìm hiểu ta lập tức đoán được, đây là một bộ kiếm kỹ. Chỉ là bộ kiếm kỹ này đặc biệt hơn một chút.
Chu Diễn nghe vậy cũng há hốc mồm không nói nên lời, hắn trừ việc bội phục ra cũng không có thể nói gì được.
Bọn họ từ mạch suy nghĩ thư pháp sang kiếm kỹ cũng mất ba bốn ngày. Thế nhưng mà Chân sư huynh này, người ta căn bản không tốn thời gian ở chỗ đó a, không tốn thời gian cho mạch suy nghĩ sai lầm.
Không nói ngộ tính, chỉ cần bằng vào nhãn lực và kiến thức hư vậy, đã khiến cho chân truyền dòng chính của Khổng Tước thánh sơn như hắn đều cảm thấy tự ti mặc cảm.