Đây giống như là một cung điện, nhưng mà cung điện này cũng không lộng lậy như trong tưởng tượng của Giang Trần, cũng không có loại xa hoa cao quý như tưởng tượng của hắn.
- Vậy thì thôi đi vậy, tiền bối chọn điểm quan trọng mà nói đi.
- Điểm quan trọng là gì? Ta ở trong này đã không kém mười vạn năm, thế sự chìm nổi đều là mây bay, đã không có cái gì mà điểm quan trọng mới không quan trọng. Vậy lão phu nói ngắn gọn vậy. Đầu tiên lão phu phải chúc mừng ngươi, ngươi là người thứ ba trong vòng mười vạn năm qua đi vào Thiên Côn cung. Cũng mà người trẻ tuổi nhất trong ba thiên tài. Chậc chậc, không có vượt quá ba mươi tuổi, có thể đi tới Lục cung truyền thừa này, sao lão phu cảm thấy, ngươi dường như có chút không giống với hai người trước đó đi vào đây a.
Lão đầu này dường như bị Giang Trần câu dẫn ra dục vọng muốn nói chuyện, thanh âm vốn lười biếng thoáng cái trở nên có khí lực.