Trần Mộ đột nhiên nghĩ tới Hạ Thành, nghĩ tới Vạn Sĩ tộc, nghĩ tới bọn A Phương Tác. Kỹ thuật chế tạo máy móc của Vạn Sĩ Tộc tiên tiến hơn Liên Bang nhiều lắm. Kỹ thuật chế tạo máy móc mà Hạ Thành thể hiện càng cao siêu, sâu không lường được.
Cũng không biết bọn A Phương Tác, Lý Độ Hồng giờ ra sao…
Vuốt ve tấm 300 trên tay, Trần Mộ ngây ngốc một lúc.
Hứa Gia phát hiện Trần Mộ thất thần, trong lòng thầm nghĩ Bạch tổng quản chắc hẳn giờ đang thầm đau lòng hối hận đây! Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu nàng, Trần Mộ đã khôi phục tinh thần, buông tấm 300 trên tay nói với Thái Thúc Anh giao nó cho Tang Hàn Thủy.
Thái Thúc Anh không biết miệng lầm bầm cái gì nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm 300 đưa tới cho Tang Hàn Thủy trong phòng huấn luyện, trong lòng nàng vẫn có một tia sợ hãi đối với Bạch tổng quản.
Hứa Gia trong mắt hiện lên một vẻ khác lạ, không động thanh sắc đứng lên: “Bữa tiệc sẽ tổ chức vào lúc tám giờ tối, bảy giờ chúng ta sẽ đi. Đến lúc đó ta sẽ thông tri cho ngài.”
“Được.” Trần Mộ trả lời dứt khoát, không nói nhiều.
Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, một thuộc hạ lo lắng không yên chạy vụt vào: “Sếp, tôi đã tìm hiểu rõ! Thái Thúc Thành cũng nhận được thiếp mời. Hắn còn chế tạo riêng một bộ trang phục, xem ra đêm nay sẽ tới tham dự.”
“Ừ.” Vinh Minh khuôn mặt đầy vẻ uy nghiêm chính trực, không nhận ra hỉ nộ: “Biết rồi.”
Thủ hạ của hắn vẻ mặt cung kính lui ra. Từ sau khi sếp tới cục cảnh sát, cuộc sống của họ đã biến hóa nghiêng trời lệch đất. Hắn còn nhớ rõ trước khi sếp tới, bọn họ chịu mọi sự khinh bỉ, người của cục cảnh sát khi đi ra ngoài tới đứng thẳng lưng cũng không dám.
Thiệp mời yến hội như vậy hắn bình thường cũng nhận được rất nhiều nhưng hắn không dám tham gia. Với thân phận cùng thực lực của hắn tham gia yến hội đều sẽ được các thế gia gia chủ tự mình chiêu đãi, mà đám đời thứ hai này hắn chẳng quan tâm mấy.
Chức vụ cục trưởng cục cảnh sát cũng không tính là gì, nhưng nếu cường độ cảm giác của vị cục trưởng này đã đạt tới thất cấp, thì không còn ai dám khinh thường nữa, cũng như Thái Thúc Gia chỉ bất quá có được một vị tạp tu cường độ cảm giác thất cấp. Các thế gia khác tình huống so với Thái Thúc gia tốt hơn, nhưng phương diện cao thủ cũng không cao hơn bao nhiêu. Một cao thủ có cảm giác thất cấp ở Đông Thụy thành có sức ảnh hưởng rất lớn.
Hắn đang nhớ tới hai người trên phố hôm đó, sát khí hung ác khát máu như vậy, hắn tới giờ vẫn còn kinh hãi. Tạp tu càng làm hắn kinh hãi hơn, như vậy sẽ kinh khủng tới mức nào! Người mang mặt nạ trắng không thể hiện ra toàn bộ thực lực của mình, nhưng có thể đứng giữa sát khí lạnh thấu xương mà vẫn như không, vậy cũng không thể xem nhẹ! Hai người này có quan hệ gì, hắn nhìn không thấu, chỉ có thể khẳng định là quan hệ không nhỏ.
Cao thủ cấp bậc đó, hắn trốn còn không kịp, sao dám điều tra? Nhưng vận khí của hắn lại vô cùng tốt, một tạp tu trực ban vừa lúc thấy Trần Mộ trở lại tòa nhà của Thái Thúc Thành, sau đó tin tức các tạp tu được Thái Thúc Thành mời chào cũng đã được kiểm chứng. Mà người cầm đầu trong số đó, thật bất ngờ lại đúng là vị tạp tu mang mặt nạ trắng kia.
Thái Thúc Thành đã nằm trong danh sách hắn muốn kết giao, trong danh sách của hắn, đời thứ hai chỉ có tên của hai nhà mạnh nhất La gia cùng Tương gia, hiện giờ lại có thêm tên Thái Thúc Thành. So với La gia và Tương gia, Thái Thúc gia quả thực đã sa sút tới mức không ra gì, nếu không phải có tạp tu thần bí này, căn bản không có tư cách lọt vào danh sách của hắn.
Sau khi xác định được Thái Thúc Thành tham gia buổi tiệc này, hắn cũng quyết định tham gia.
Thủ đoạn của đám con cháu đời thứ hai này hắn cũng không lạ gì, xem ra bữa tiệc tối nay sẽ rất thú vị đây!
Bảy giờ ba mươi.
Thái Thúc Thành thấy Trần Mộ, khẽ cười nói: “Hôm nay Bạch tổng quản không ngờ lại tự mình ra mặt, thật khiến ta ngạc nhiên.”
Trần Mộ hết sức khách khí nói: “Đây là vinh hạnh của ta!” Hứa Gia dung mạo hay khí chất đều rất xuất chúng, nụ cười của nàng khiến trong xe như chợt sáng lên.
Hứa Gia nhìn thẳng vào mắt Trần Mộ, chăm chú nói: “Bạch tổng quản tối nay cần chú ý tới hai người, một là thủ hạ của Đại công tử Hoắc Giang, một người khác là Ba La Già thủ hạ của nhị công tử. Hoắc Giang lai lịch không rõ, là người tàn nhẫn, mỗi khi ra tay đều không lưu tình, tạp tu thua trên tay hắn rất nhiều. Hắn am hiểu một tạp phiến gọi là Tam Điệp, có thể phóng ra ba loại năng lượng thể hình bướm khác nhau. Ba La Già lai lịch cũng vô cùng thần bí, có người đoán hắn có thể đến từ Khổ Tịch Tự, số lần hắn ra tay không nhiều thường, khá vô danh, kiên trì khổ tu, song Hoắc Giang rất kiêng kị hắn, có thể thấy thực lực bất phàm.
Trần Mộ chăm chú lắng nghe, trong suy nghĩ của hắn, hiểu rõ về địch nhân càng nhiều càng tốt.
Thái Thúc Thành lúc này cũng mở miệng: “Bạch tổng quản không cần lo lắng, tối nay chỉ cần không thua là được.”
Trần Mộ chỉ cười mà không nói, từ lời của Thái Thúc Thành có thể thấy hắn cũng không quá tin tưởng vào đêm nay, còn có thể nhìn ra trên phương diện vũ lực hắn bị hai người anh áp chế ra sao.
Toa xe chưa bay được bao lâu đã tới địa điểm tổ chức yến hội.
Ba người tới cũng không sớm, nhiều người đã tới rồi. Đây là một bữa tiệc ngoài trời, trong hoa viên tùy ý cũng có thể thấy từng tốp người cầm chén rượu đứng với nhau. Trên bầu trời lơ lửng hơn trăm tạp tu, trên không trung khu vực này đã cấm thông hành.