“Chỗ thú vị? Hình như Bắc Giang cũng không có chỗ nào a, tuy gọi là thành cổ, nhưng gì cũng không có, đi vũ trường? Chỉ hai chúng ta cũng không vui.” Thạch Cảnh Lam nhíu mày suy nghĩ, đem nỗi buồn phiền vừa rồi vứt sang một bên.
Ngay lúc nay, TV phát một tin tức , nói là viện bảo tàng tư nhân của Chung Nhàn vào cuối tuần, cũng là hôm nay, triển lãm một nhóm cổ vật mới miễn phí cho công chúng. Trong đó còn có một món bảo vật quý giá cũng sẽ được triển lãm.
Thạch Cảnh Lam nghe tin này, linh quang trong đầu chợt lóe, nói: “Triệu Thụy, chúng ta đi tới viện bảo tàng, sao? Hôm nay tham quan miễn phí, lại được thấy bảo vật!”
“ Được a.” Triệu Thụy gật đầu, đi chơi không tốn tiền. Ngô, chủ nhân viện bảo tàng này không tệ, dĩ nhiên cho người ta tham quan miễn phí.”
Thạch Cảnh Lam giật giật khóe miệng, nghĩ khác: “ Vậy ngươi hoàn toàn sai rồi, ta nói cho ngươi biết vị chủ nhân viện bảo tàng này tên là Chung Nhàn, nghe nói trước kia là một tên trộm mộ, sau giàu lên nhờ trộm mộ, hắn bắt đầu kinh doanh đồ cổ, lại giàu thêm, tiêu không hết, hắn muốn tẩy bạch, gia nhập giới thượng lưu xã hội.
Bất quá nói đi cũng nói lại, có Chung gia che chở, cộng thêm bản thân hắn cũng có thủ đoạn, bây giờ Chung Nhan đã thật sự gia nhập vào giới thượng lưu xã hội ở Bắc Giang, cũng có thể nói được người kính trọng, là người nổi tiếng thường được lên TV rồi.”
Triệu Thụy cười nói: “Ta phát hiện, Bắc Giang xảy ra chuyện gì ngươi cũng biết. Nhưng Chung Nhàn là ai, không liên quan đến chúng ta, chúng ta chỉ đi tham quan thôi, cho dù hắn là thiên vương lão tử, cũng không liên quan đến bọn ta.”
Nói đến đây, hắn nhìn đồng hồ trên tay: “Bây giờ cũng không còn sớm, viện bảo tàng cách đây xa không? Nếu xa, chúng ta nên đi thôi. Bình thường mà nói, lúc miễn phí, người tham quan luôn rất đông.”
“Ô. Chúng ta phải đi bây giờ.” Thạch Cảnh Lam từ trên giường đứng dậy, tắt TV, cùng Triệu Thụy rời ký túc xá, đến viện bảo tàng.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: