Triệu Thụy không dám nhìn lâu, sợ một lần nữa bị Vân Phương xem thành sắc lang, cho nên vội vàng trở về chỗ ngồi.
Sáng nay Triệu Thụy không phải lên lớp nhiều, chỉ có hai tiết, bởi thế cho nên sau khi lên lớp xong, hắn ở lại phòng làm việc chấm bài cho đến giữa trưa.
Tuy nói trường học cách Tử Vân hoa viên không xa, đi xe về chỉ mất chừng một 0 phút nhưng Triệu Thụy cũng không muốn về bởi lẽ nếu có về thì cũng lại ra ngoài ăn cơm, không bằng tìm một quán ăn ở gần trường cho thuân tiện.
Đông Hồ Thất là trường trọng điểm của Đông Hồ, ba khối sơ trung cao có đến vài nghìn học sinh, viên chức của trường cũng không ít cho nên ở gần trường quán ăn tương đối nhiều.
Triệu Thụy chọn một quán trông sạch sẽ, nhìn qua tương đối hợp vệ sinh đi vào.
Mới vào cửa, liền thấy Vân Phương ngồi một mình tại một bàn gần cửa sổ, vừa uống trà vừa đợi phục vụ chuẩn bị thức ăn.
Là đồng nghiệp cùng một phòng, Triệu Thụy đương nhiên là không thể làm ra vẻ không nhìn thấy, cho nên đi tới vất tiếng chào: “ Trùng hợp quá! Không ngờ lại gặp Vân lão sư tại đây.”
“ Bọn chúng là ai?” Triệu Thụy trong mắt vừa xem một màn kia, bèn hỏi.
“ Ai. Đó là thủ hạ của Uy hổ bang, mỗi tháng đều đến thu bảo hộ phí, nếu không giao quán này lập tức sẽ xảy ra chuyện. Ngày hôm sau sẽ có người đến đập phá làm phải đóng cửa quán.” Chắc do Vân phương thường đến đây ăn, quen biết tất cả phục vụ cùng chủ quán, cho nên phục vụ viên mới vừa bày món ăn, vừa bất đắc dĩ nói.
“ Uy hổ bang?” Triệu Thụy nhấp một ngụm trà, thuận miệng hỏi.
Phục vụ viên liếc nhìn ta hữu một chút, sau đó khẽ giọng, thần thần bí bí nói: “ Đó là hắc bang lớn nhất tại Đông Hồ, thế lực rất lớn, tiểu đệ thủ hạ nhiều không đếm được, hơn nữa lão đại của Uy hổ bang có bối cảnh thâm hậu mà lại tâm ngoan thủ lạt, ai dám trêu vào. Ây, bảo hộ phí này tuy không phải là số lượng nhỏ nhưng cũng an toàn hơn là không nộp.”
Nói xong, phục vụ viên thở dài một tiếng, bưng khay rời đi.
Triệu Thụy vốn cho là chuyện đùa, cảm thấy phục vụ viên đó nói có chút khoa trương nhưng thấy Vân Phương trầm mặc không nói, đôi long mày thanh tú lộ ra vẻ lo lắng thì mới ý thức được thế lực của Uy hổ bang ở Đông Hồ chỉ sợ là rất cường đại.
Tuy nhiên, dù có như vậy thì Triệu Thụy cũng không để Uy hổ bang vào trong lòng.
Chỉ là một cái hắc bang mà thôi, hắn vốn đã gặp nhiều sóng to gió lớn, Uy hổ bang có uy phong thế nào cũng không thể so sánh được với người tu chân, mà chắc gì Uy hổ bang có thể so sánh với Tra gia vốn uy chấn hắc bạch lưỡng đạo ba tỉnh Tây Bắc.
Lúc hắn còn là đoạt linh hậu kì đã dám một mình một ngựa sát đến Tra gia tổng bộ, huống chi bây giờ hắn đã đạt đến sinh tức hậu kì.
Uy hổ bang đó không đụng đến hắn thì thôi, dù sao hai bên cũng không có ân oán, những việc kiểu như trừ bạo an dân, tiêu diệt hắc bang đó là của cảnh sát, cùng hắn không có quan hệ. Nhưng nếu Uy hổ bang ăn no không có chuyện gì dám đụng đến hắn, vậy trực tiếp đem nó xóa tên khỏi Đông Hồ là vừa.
Hai người ăn cơm xong, Triệu Thụy muốn trả tiền nhưng Vân Phương kiên quyết không chịu, nhất định phải chia đôi.
Rời quán ăn, Vân Phương về trường chấm bài, còn Triệu Thụy thì chậm rãi đi trên vỉa hè, coi như là tản bộ.
Đây là do hắn bị Tôn Tiểu Lan ảnh hưởng, lâu dần trở thành thói quen. Triệu Thụy vẻ mặt nhàn nhã, bởi vì Ngô Tam Đan mới chết, nhất thời sát thủ sẽ không đến đây tìm mẹ con Vân Phương, cho nên tạm thời hắn không phải bận bịu.
Hắn hiện tại đã tiến vào Sinh Tức hậu kì, có đủ lực lượng để tiến vào tiên mộ lăng viên mở ra tiên mộ cấp sáu. Cho nên hiện giờ hắn chờ chính là ngày mười lăm âm lịch, đêm trăng tròn đến.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: