“Đúng đó! Chúng tôi không cách nào ngăn cản công kích của hắn, thật sự không có biện pháp, chỉ đành mời ngài ra tay.” Hanny cúi đầu, nhỏ giọng nói.
Tát Tân phẫn nộ xong liền bình tĩnh lại rất nhanh, lão hoài nghi hỏi: “Ta từng giao thủ với Sát thủ mang mặt nạ bạc. Tuy ta bị hắn gây thương tích, nhưng đó là do sập bẫy của hắn. Thực lực chân chính của hắn không bằng ta. Tứ đại trưởng lão các ngươi tu vi đều không yếu, lại có lợi về địa thế, còn có hơn ngàn thích khách của Ám sát đoàn. Đừng nói ngăn cản công kích của hắn, cho dù tiêu diệt hắn cũng dư dả có thừa, sao lại bị giết thảm hại như vậy?”
Hanny than thở nói: “Nhưng thực lực của kẻ xâm nhập này lại cao hơn miêu tả của ngài nhiều. Chúng tôi thậm chí không cách nào tới gần được! Không chỉ như vậy, hắn còn triệu hoán ra một ma thần khắp người lấp lánh ngân quang, uy lực đáng gọi là khủng bố! Vẻn vẹn một đao, đã san một phần tư thành thị thành bình địa! Ba vị trưởng lão là bị giết trong lần công kích đó!”
Tát Tân nói như chém đinh chặt sắt: “Vậy thì người xâm nhập đó tuyệt đối không phải là Sát thủ mang mặt nạ bạc! Sát thủ mang mặt nạ bạc không thể có lực lượng cường đại như vậy! Nếu quả thật thực lực của hắn cường đại như vậy, ta đã không thể còn sống trở về rồi.”
Uy Kim lúc này cẩn thận dè dặt chen vào một câu: “Dường như ngài đã không gặp Sát thủ mang mặt nạ bạc trong mấy tháng rồi. Vậy có phải trong mấy tháng này, thực lực của Sát thủ mang mặt nạ bạc đó được nâng lên không?”
Tát Tân hừ lạnh một tiếng, quát mắng: “Ngươi nghĩ những tu hành giả bọn ta nâng cao thực lực như ăn rau cải vậy sao? Mỗi khi thực lực tăng cao một chút đều phải tốn thời gian rất lớn để gian khổ tu luyện. Vẻn vẹn mấy tháng, căn bản không thể nâng cao như vậy!”
Uy Kim bị mắng phủ đầu một trận, trong lòng tuy cảm thấy xấu hổ, nhưng chỉ có thể làm vẻ mặt cười bồi.
Tát Tân không để ý tới hắn nữa, dẫn theo Hanny trưởng lão, sải bước rời khỏi đại điện.
Khi Tát Tân vừa ra khỏi đại điện, hắn liền bị những thích khách của Ám sát đoàn đang lúc khổ chiến đó phát hiện.
Qua cả nửa ngày, lão mới phun từ kẽ răng ra mấy chữ: “Ta muốn giết ngươi! Ta muốn xẻ thây ngươi thành vạn đoạn, mới giải được nỗi hận trong lòng ta!”
“Ta đang chờ đây!”
Trên mặt Triệu Thụy vẫn giữ nụ cười, nhung trong mắt đã bắn ra hàn quang.
Hai người cách nhau mấy trăm mét, lơ lửng đối diện trên không, khí thế lăng lệ từ trên thân hai người tán phát ra, mạnh mẽ va chạm trên không.
Tiếng gió cuồng bạo sinh ra do vụ va chạm rít lên thảm thiết, từ khoảng không bên trên lô cốt thổi mạnh xuống, khiến cho những thích khách trên mặt đất không khỏi run lên cầm cập.
Bất quá, hắn cho rằng Tát Tân không có cách nào thay đổi cục diện này.
Sự thực, cách làm thông minh nhất của Tát Tân, là tìm chỗ nào đó ẩn nấp, nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ khi thực lực khôi phục mới ra báo thù.
Rất hiển nhiên, Tát Tân không đủ thông minh, lão đã hiện thân.
Cho nên, Triệu Thụy đã hạ quyết tâm, tuyệt đối không cho Tát Tân cơ hội lần thứ hai thoát khỏi tay mình.
Để một thích khách Hợp Thể kì nấp trong bóng tối là một chuyện hết sức đáng sợ!
Triệu Thụy không ngừng nâng cao khí thế, chuẩn bị cho Tát Tân một kích cuối cùng.
Chính vào lúc này, ba thích khách trẻ tuổi huyết khí phương cương, mượn lực đằng không bay lên, lén lút tới gần dưới chân Triệu Thụy, chuẩn bị đánh lén Triệu Thụy.
Bọn chúng cho rằng nhân lúc kẻ xâm nhập này không chú ý, có thể đánh lén thành công.
Thế nhưng, bọn chúng thật sự quá thiếu hiểu biết.
Khi bọn chúng mới vừa bay tới cách Triệu Thụy khoảng một trăm mét, một luồng hấp lực cường đại tuyệt luân từ chỗ Triệu Thụy và Tát Tân giao đấu cách không truyền tới, hút ngay lấy bọn chúng.
Ba thích khách trẻ tuổi kinh hoảng thất thố giãy giụa muốn thoát ra, nhưng chỉ hoàn toàn phí công.
Khí thế do hai vị cường giả tán phát ra giống như cương đao lợi nhận từ bốn phương tám hướng đâm tới, trong chớp mắt đã cắt chúng thành mảnh vụn.
Bất quá, cái chết của chúng cũng không phải hoàn toàn vô ích, chí ít cũng giảm nhẹ được áp lực của Tát Tân, cấp cho Tát Tân một cơ hội công kích.
Tát Tân nhanh chóng ngâm tụng một câu ẩn thân chú văn, cả người nhanh chóng trở nên trong suốt, giống như tan vào không khí.
Liền đó, lão nắm chắc vô ảnh chủy thủ, xông tới Triệu Thụy, thử cho Triệu Thụy một kích trí mạng trong thời gian ngắn nhất!
Nếu là mấy tháng trước, Triệu Thụy đối với công kích kiểu này, tuyệt đối là bó tay hết cách.
Hắn thậm chí không cách nào phát hiện ra Tát Tân đang ở đâu!
Thế nhưng, bây giờ đã không giống như trước kia. Bát Hoang lục tiên quyết của hắn đã đột phá Luyện Thần hậu kì, tu luyện tới Phân Thể tiền kì, thực lực tăng vọt.
Mà Tát Tân vì bị trọng thương, thực lực giảm mạnh.
Dưới tình huống một tăng một giảm như vậy, Triệu Thụy đã nắm bắt được quỹ tích hành động của Tát Tân! Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: