“Tộc trưởng gia gia, ông đừng vất vả quá, phải chú ý nghỉ ngơi.” Tiểu Thạch Hạo lông mi thật dài, còn xinh hơn bé gái, nó hết sức hiểu chuyện, khuyên ông lão nghỉ ngơi.
“Không sao.” Thạch Vân Phong lắc đầu cười.
Mấy vị bô lão và Thạch Lâm Hổ biết rõ nội tình nhưng không ai nói gì với Thạch Hạo, nó không hề biết Thạch vân Phong đang chuẩn bị để “tẩy lễ” cho nó lúc nó lên năm tuổi.
Dưới bóng chiều tà, đội săn trở về thôn, trên vai mỗi người đều vác theo một con dã thú. Tuy có người bị thương nhưng ai cũng nói nói cười cười.
“Nào, đây là Tương Quả cháu thích ăn nhất, A Thúc hái riêng cho cháu đó.” Thạch Lâm Hổ đưa cho nó một cái túi da thú, mở ra bên trong đầy những quả đỏ au thơm lừng, quả nào quả nấy căng mọng như những viên mã não.