Mấy thùng hàng đã được vị lái xe trẻ măng mới tới nhanh chóng chất lên một chiếc xe lôi (xe ba bánh). Tôi ngó trước nhìn sau con đường ,phương tiện qua lại tuy thưa thớt nhưng xem như là có lưu thông chứ không phải như ban nãy. Lúc chú ấy tắt máy dừng xe trò chuyện với tôi, khi đó con đường im lìm vắng lặng như thể chúng tôi rơi vào một không gian bị phong bế, ngoại trừ hai chúng tôi ra thì không còn ai tồn tại cùng.
Nhà dân quanh đây cùng không nhiều nên người hiếu kỳ bu lại cũng không đông lắm, tuy nhiên mỗi người hỏi một câu, rì rầm to nhỏ cũng có chút xôm tụ.
Tôi lách người khỏi hai tên hộ pháp, len lên trước, thân thiện bắt chuyện.
-Tôi có quen biết với anh Trương Tú, xin hỏi vợ anh ấy có ở nhà không? Tôi có chuyện quan trọng cần thông báo.
-Vậy sao? Anh quen biết bố em? Nhưng em chưa gặp anh lần nào thì phải? Bố em cũng không có nhiều bạn đâu, anh rốt cục là ai?
-Tôi là con trai thầy Dương, nói vậy chắc em biết?
Cô bé gật nhẹ, gương mặt bớt cảnh giác.
-Là thầy Dương dạy Pháp Luân Công, trong hương thôn nhỏ bé này ai mà không biết chứ! Nghe nói thầy ấy có một đứa con bị bệnh, cho nên ít được ra ngoài tiếp xúc với mọi người. Thì ra người đó là anh à? Hình như anh bị thương?
Tôi không kiên nhẫn gắt nhẹ.
-Tôi ổn, mẹ em đâu? Chuyện rất quan trọng, tôi phải nói trực tiếp với cô ấy.
Cô bé giật mình một chút, có phần xấu hổ.
-Mẹ em đang ở trong bếp, em vào gọi liền.
Khi cô bé đi rồi, Tư Đồ quay sang bên nhìn tôi, nhỏ giọng thăm hỏi.
-Chào chị, tôi là con trai thầy Dương, chuyện có liên quan tới anh Trương Tú nên tôi muốn vào bên trong nói rõ hơn.
Người phụ nữ sửng sốt một chút song cũng dẫn đường. Tôi quay lại bảo Cung Trường Lĩnh bê giùm. Cô bé lo lắng theo vào. Tư Đồ không có vẻ quan tâm lắm, đứng ngoài đợi.