À, trí nhớ kịp thời ùa về giải vây,tua lại bắt đầu từ đoạn sau khi cùng Phong Linh tiến vào, còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh thì bất chợt tên đó giở quẻ, rú lên một tiếng phấn kích thì bỏ chạy đi xa.
Tôi nghiêng đầu, hoang mang nhìn tên đó biến mất trong căn phòng tối om tiếp theo, sau đó mới nhấc chân đuổi theo, có điều mới bước được mấy bước, dưới chân trượt một cái, cơ thể ngã ra sau, đầu đập xuống nền đá lát, không còn biết trời trăng.
Thảm! Sau đó gặp cơn ác mộng kinh hãi thế tục hơn cả lúc đối mặt với con Hồn Độn, tởm tới mức suýt không còn biết chính mình tên gì.
Mà ngất xỉu bao lâu rồi? 10 phút hay 20 phút?
Quơ quơ tay ra khoảng không, cảm giác như chạm vào rất nhiều thứ, như thể đụng vào bong bóng, khẽ tiếp xúc nó liền từ từ trôi đi xa. Móa! Chẳng lẽ có sứa bơi lội trong không trung?
Lại là thứ chất lạnh nhỏ giọt quen thuộc, rơi trên má, nối tiếp rơi trên má.
Tôi bước ra vị trí dị biến, trên đầu một mảnh tăm tối.
Một cơn gió hiếm hoi từ đâu lùa tới, âm thanh vật nặng trên đầu phát ra, truyền xuống tai tôi, nhãn lực theo đó trở lên tinh mẫn hơn.
Có cái gì đó, treo trên cánh quạt trần.
Tôi vội vã quỵ cả hai chân xuống ôm chặt lấy bụng. Có cái gì đó trong bụng cứ không ngừng cuộn tung lên, giống như một dòng nước sôi sùng sục đột ngột hình thành trong lòng sông băng lãnh. Mỗi mét nó chậm rì rì lan đi lại như thuốc kịch độc hủy hoại mọi thứ, sự tanh tưởi gây cảm giác muốn được nôn, muốn triệt để tống khứ tất thảy mọi thứ còn sót lại trong ruột ra ngoài.
Tôi khó khăn ngước đầu lên nhìn. Từ cuối căn phòng cửa mở hé hướng vào căn phòng tiếp theo, một cảm giác quỷ dị ập tới cảnh báo thứ nguy hiểm tồi tệ sắp xuất hiện.
Cả căn phòng như chìm sâu trong giấc ngủ trập trờn, tràn ngập những giấc mộng kinh hãi thống hận. Đây chính là khu vực sản sinh ra những dòng oán khí chảy mãi không hết, mãi mãi bế tắc, luẩn quẩn không lối thoái, có kêu la gào khóc bao nhiêu cũng chẳng tìm thấy nổi một lối thoát thân.
Không một ai hiểu, không một ai có thể giải thoát, đã quá muộn. Bọn họ không cần siêu độ, không cần cảm hóa, chỉ muốn được thỏa mãn.
Hận thù chất cao hơn núi, sâu đậm hơn vực tối. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: