Tôi thấy con đó từ tốn bẻ cái khúc chữ V ngược trở lại, cho đến khi thẳng như thủa ban đầu thì lại tiếp tục uốn nắn cho đến khi “ rắc” một tiếng nó đứt làm hai.
Hai con thi quỷ lao tới, gọi là thi quỷ, bởi chúng vốn là người đã chết, nhưng linh hồn lại bị kẻ khác thao túng bằng cấm thuật khiển linh thông qua một loại đá có tên là Cố Hồn Phách, cùng với Dụ Hồn Hương đã bị mất của Âu Tử Dạ xa xưa đều được bắt nguồn với tên gọi chung là Canh Mạnh Bà.
Một loại đá khai sinh nơi chiến trường tàn khốc, vì nó mà khơi mào, vì nó mà hủy diệt.
Ừ, cái tên bạch y nhân kêu bọn này là tay sai đắc lực, vậy y hẳn là một Vong Linh Sư.
Tôi nhếch mép cười, tên khốn khiếp đó, lại coi những người vốn lên được yên nghỉ nơi Cửu Tuyền làm vật đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Tôi nhanh chóng đứng dậy, dửng dưng nhìn hai con thú đồng thời phóng về phía này, nhưng mới hùng dũng được mấy bước thì chúng bị một đám bóng đen bu tới như đỉa đói đánh hơi thấy mùi máu.
Miệng chúng như cái vòi hút, đã bấu vào đâu là dính chặt không chịu buông ra, chỉ đến khi, từng bộ phận đều bị đứt rời, văng ra mỗi nơi. Chúng sẽ điên cuồng bạo loạn mà lao tới cắn nuốt, đến một mẩu xương cũng không chừa lại...Sạch sẽ gọn gàng như thể chưa bao giờ được chén no nê thỏa mãn tới vậy.
Tất cả, cùng xuống địa ngục nào.
Nơi này chẳng bao giờ chịu thay đổi, vẫn tối tăm ảm đạm như thế, dẫu mấy tháng trước, hay vài năm trước, thậm chí là hàng thiên niên kỷ đã nặng nề trôi qua. Giống như là, nơi thời gian ngừng vận hành, vạn vật vẫn đứng yên, duy trì một trạng thái bất biến...
Tôi lặng lẽ đi trên con đường dài đằng đẵng tưởng như không có điểm kết thúc. Các con đường chạy cắt ngang qua nhau chia thành nhiều ngã rẽ ,nhiều lựa chọn, tôi lại như kẻ mộng du, bước đi vô định, không ngần ngại cứ đâm thẳng phía trước. Cũng chưa từng nảy sinh ý định dừng chân nghĩ xem có nên vòng sang bên cạnh hay không.
Đây lại là thế giới giành cho tôi? Chứa chấp tôi tồn tại?
Ngày nối ngày, tháng tiếp tháng, năm luân phiên thay nhau canh chừng, 10 năm trôi qua trong căm hận, 100 năm trôi qua trong uất ức, ngàn năm trôi qua trong tuyệt vọng...Sau đó, làm sao bù đắp nổi.