Âm thanh cứ nén mãi trong lòng, như xương mắc trong cuống họng, bức bối, khó chịu, nhịp tim đập dồn dập như thể không khí bị bòn rút đi hết...Tôi muốn nói...
Tôi muốn nói gì đột nhiên lại chẳng biết phải đặt câu hỏi như thế nào...Như thể ngôn ngữ trở lên lạ lẫm, câu cú trở lên hỗn loạn, dù có cố gắng sắp xếp sắp xếp một hồi trong đầu, vẫn không thành câu hoàn chỉnh, có nghĩa.
-Tiểu Minh.
Hả?
-Tiểu Minh.
Hả?
Cơ thể như đeo đá tảng, nặng nhọc tới mức tứ chi phải chăng có một đám người cứ đeo dính không chịu buông bỏ.
Đã thế đầu đau lắm, âm thanh cứ ồn ào huyên náo không ngừng, lặp đi lặp lại những câu vô nghĩa, càng cố nghĩ tới nó, càng không tài nào hiểu nổi. Không muốn nghĩ tới nhưng nó cứ vang vọng ong ong trong óc khiến tôi nhăn mặt hít thở không thông, chỉ muốn đập cái đầu vào đâu đó cho bản thân ngất đi.
Thứ sóng hạ âm chết tiệt.
-Tiểu Minh.
-Con mẹ nó, câm miệng.
Tôi lập tức vung tay, “bốp” một cái năm ngón chuẩn không cần chỉnh nằm chễm chệ trên má người khác.
-Tôi cũng chẳng rõ cậu ngất từ bao giờ và vì sao...Lúc tỉnh dậy chui ra khỏi cái giường đè trên người...tôi không thấy hai con thi quỷ kia đâu, mà cậu thì nằm như chết trong khi xung quanh lửa cháy hừng hực...bà mẹ nó chứ, kéo cậu ra ngoài đúng là mệt nhọc không khác chi khuân ba người cùng lúc, cứ như thể có hai người vô hình níu chân cậu lại không cho mang ra...