- Chủ tử, nô tài không có cách nào khiến cho dũng sĩ Bát Kỳ có thể giẫm lên mặt sông phát động tiến công Thủy sư Nam Minh, nhưng ông trời có thể nha!
- Ông trời?
Đa Nhĩ Cổn ngưng thanh nói:
- Ngươi có ý tứ gì?
Phạm Văn Trình nói:
- Chủ tử, hiện tại khí trời bên ngoài đã rất lạnh rồi, với lại sẽ còn tiếp tục lạnh nữa, theo nô tài phỏng đoán, tối hôm nay mặt sông kênh đào sẽ kết băng, nếu thời tiết âm u lạnh lẽo như vậy kéo dài liên tục ba đến năm ngày, trên mặt sông kênh đào sẽ kết thành một lớp băng cứng dày vài tấc, đến lúc đó dũng sĩ Bát Kỳ của Đại Thanh chúng ta có thể giẫm trên băng cứng trực tiếp phát động tấn công Thủy sư Nam Minh!
- Đúng vậy, sao ta có thể quên được chứ.
Đa Nhĩ Cổn nghe vậy mừng rỡ nói:
- Một khi mặt sông kết băng, dũng sĩ Bát Kỳ của Đại Thanh chúng ta có thể đạp băng tiến công, một khi mất đi sự ngăn trở của nước sông, Thủy sư Nam Minh sẽ không chịu nổi một kích, huống chi chiến thuyền Thủy sư Nam Minh cũng sẽ bị vây khốn trong băng, bọn họ chính là muốn trốn cũng trốn không thoát rồi, ha ha ha.
- Thật tốt quá.
Đa Đạc cũng mừng rỡ nói:
- Chỉ cần giải quyết xong Thủy sư Nam Minh, cho dù thời tiết có trở nên ấm áp, băng trên kênh đào tan ra, Vương Phác bị vây ở chỗ này cũng thành cá trong chậu rồi, ha hả, chờ khi bắt giữ Vương Phác, bổn vương nhất định phải bầm thây hắn thành vạn đoạn, thay tiên đế và vô số dũng sĩ Bát Kỳ đã chết trong tay thằng chó này báo thù!