“Ha ha…!” Long Tuấn ôm bụng cười thật to: - Không có trái cấm mà cũng không biết! Ngươi đúng là quá vô học đi… Không, là không có chút kiến thức nào. Ha ha…!
Nhạc Phàm ngắt lời hắn: - Y kinh có nói, nữ tử thuộc tính âm, do đó huyết khí không vượng, vốn dĩ trời sinh đã thiếu cốt nên cô ấy không có trái cấm, thân thể không giống với nam tử… Đơn giản mà nói, bình thường thì nữ tử không có trái cấm.
Đinh Nghị sững người, la lên: - Theo ý của A Tuấn mà nói, vị Chu Tam công tử kia lại là nữ à?
Long Tuấn ngưng cười, bảo: - Xem ra ngươi vẫn còn chưa đến nỗi ngốc. Không sai, Chu Tam đó khẳng định là nữ cải nam trang. Ta cứ thắc mắc làm sao y lại có dáng vẻ một tên mặt trắng như thế chứ? Hắc hắc!
- A…! Đinh Nghị đột nhiên la lớn dọa cho Long Tuấn nhảy dựng cả lên.
Đinh Nghị không nói lại, vẻ mặt có chút lo lắng nói: - A Tuấn, nếu bọn họ hai người đều là cô nương cả, vậy có thể gặp nguy hiểm trong núi đó?
Long Tuấn sững sờ, vừa nhỏm dậy, Nhạc Phàm bèn ngăn lại nói: - Các ngươi không cần mất công lo lắng, hai cô nương đó công phu hơn các ngươi nhiều, còn phải nói là rất cao nữa.
- Sao cơ? Long Tuấn kinh ngạc hỏi: - Bọn họ lợi hại thế sao? Mặc dù kinh ngạc, nhưng hắn vẫn nghe lời Nhạc Phàm, vẫn ngồi yên chỗ cũ.
- Hắt xì…! Long Tuấn hắt hơi một tiếng, lập tức quay ra hỏi hai người bên Chu Tam: - Cho dù hai người các ngươi là nữ nhân, cũng không nên dùng hương nồng như vậy chứ?
- Chúng ta không có … Chu Tam cảm giác không đúng, lời vừa đến miệng lập tức im lại. Còn Chu Phượng chỉ im lặng đứng bên cạnh, chăm chú nhìn hai người.