So với bọn họ. những người cố ý phạm tội bị thị vệ cùa Phạm Gia Trấn bắt giam mặc dù bị mất tự đo nhưng ít nhất có thể miễn cưỡng đuy trì ấm no. không cần lo lắng sự an toàn cùa sinh mệnh.
Dương Phàm cùng Hồ Phi ở trong phần đông thí luyện giả xem như sống không tồi, đều tự có một thanh kiếm sắt và côn sắt. không ít thí luyện giả đều ao ước.
Sau khi kiếm được kiếm sắt cùng côn sắt. hai người cố gắng tích lũy ngân lượng hy vọng có thể mua được vũ khí và đổ phòng hộ phẩm chất tốt hơn.
Hai ngày này, hai người cố gắng gấp bội.
Sau khi có được kiếm sắt cùng côn sắt. hiệu suất săn thú của hai người gia tăng rất lớn, lần lượt giết chết đám dã thú như dã lang, liệp báo, gấu chó.
Lúc săn giết những đã thú này hai người lại cảm nhận được tu vi phép lực tăng lên.
Trên thực tế đây không chỉ đan thuần là nâng cao về phập lực mà nâng cao tồng hợp năng lực các phương diện bao gồm cả thân thể.
Dương Phàm phát hiện một quy luật, sau khi giết chết dã thú có sức chiến đấu càng cao. biên độ thực lực tăng lên càng lớn.
Mới hai ngày, Dương Phàm tu luyện đến Luyện Khí hậu kỳ. Hồ Phi tiến vào Luyện Khí
Kỳ.
Lúc này. Dương Phàm phát hiện biên độ tăng trường tu vi khi giết chết đã thú bình thường đã bị giảm rất lớn. tuy rằng Hồ Phi đỡ hơn một chút nhưng cũng có cảm giác này.
Mà sau khi có một bộ giáp da bình thường, mặc dù lực phòng ngự không tính cao nhưng ít ra có thể gia tăng một nửa lực sinh tồn. thời khắc mấu chốt có lẽ còn có thể cứu mạng.
Khi hai người cầm vũ khí hoàn mv, mặc giáp đa đi rạ thí luyện giả khác hâm mộ ghen tị, không thiếu người trong mắt lộ vẻ tham lam.
Không bao lâu, có thí luyện giả khác tới gần hy vọng có thể tạo thành minh hữu đều bị Dương Phàm cự tuyệt.
Ban ngày vẫn săn thú như cũ. buổi tối thay phiên nhau nghỉ ngơi, nhất định phải có một người canh gác.
Những ngày này sống trong giày vò.
Dương Phàm lại hưng phấn không hiểu. Từ sau khi tển chức uẳn Sinh Kỳ đã lâu không có loại nguy cơ lúc nào cũng phải căng thâng thần kinh như vậy.
Vào lúc ban đêm, Hồ Phi tựa váo trên cây nghỉ ngơi, Dương Phàm canh gác.
Băng!
Một mũi tên ròi dây từ bóng tối ngoải hai mươi trượng phóng tới.
Mục tiêu chính là Hồ Phi đang ngũ.
Mắt thấy mũi tên kia sắp đâm trung đầu Hồ Phi.
Hắn hiểu rất rõ. nếu bị chết không phổi là địch nhâạ như vậy lần sau bị chết có thể chính là minh.
Sửa sang lại chiến lợi phẩm, cung tên đeo sau lưng. Dương Phàm không khỏi khát vọng nhẫn không gian, cho dù là một túi trữ vật bình thường nhất.
Trờ lại nơi cũ, một lát sau Hồ Phi cũng trờ lại. Trên lang nha bổng hắn dính máu, tu vi đạt tới Luyện Khí trung kỳ.
Màn đêm buông xuống, hai người lại thay đổi một nơi bí mật nghỉ ngơi, thay phiên canh
Đêm đó, Dương Phàm thành công tu luyện đến Luyện Khí đại viên mãn.
Ngày hôm sau. bán hết thịt săn được. Dương Phàm quyầ định đi vào sâu trong Bắc đã lâm.
Nghe lão nhân lúc trước giảng thuật, ở sâu trong Bắc đã lâm có yêu vật.
Sau khi vào sâu trăm dặm Dương Phàm phát hiện càng váo sâu cấp bậc dã thú càng cao.
- Chúng ta ở trong này ba ngày, xâm nhập dã lâm. rồi trở về trấn.
Trong mắt Dương Phàm lộ tinh quang.
Bời vì hắn phát hiện qua lại thôn trấn và Bắc dã lâm sẽ lãng phí rất nhiều thời gian, đặc biệt sau khi đi sâu vào trong.
- Trong vòng ba ngày ít nhất ta có thể tu luyện đến Ngưng Thần Kỳ. cấp bậc dã thú nơi này cũng cao. thực lực chúng ta tăng lên cũng nhanh, về phần thịt dã thú, chúng ta có thể vứt bỗ.
Dương Phàm lạnh nhạt nói.
- Nếu không cần thịt vậy chúng ta cũng không kiếm đủ ngân lượng, không có tiền mua vũ khí, đồ phòng hộ càng cường đại. Càng không nói đến mua phập khí, Linh khí.