Đôi mắt đẹp của Tinh Nguyệt Thánh nữ lẳng lặng nhìn Dương Phàm, có một loại tâm tình phúc tạp nói không nên lòri.
- Rốt cuộc cô là ai?
Dương Phàm nắm chặt hai tay. thân hình khẽ run rẩy. ánh mắt sắc bén lãnh liệt.
- Ta chỉ là một cái hỉnh chiếu ở thế giới này. mặc dù giữa chúng ta có chút xâu xa nhưng ta không thể làm ra chuyện trái nguyên tắc. Hiện tại. ngươi có thể nói mục đích của chuyến đi này. Là trí già. ta có thể chi dẫn một con đường cho ngươi.
Nữ nhân đắm chìm trong tinh quang, thong dong nói.
- Thế giới này rốt cục là chân thực hay là hư ảo?
- về một mức độ nào đó mà nói. nó là hư ào. Nhưng là nhìn ở một góc độ khác, nó chân thực còn hơn là chân thực. Ta chi có thể nói như vậy thôi.
Không ở lại Tinh Nguyệt Môn bao lâu. Tinh Nguyệt Thánh nữ cũng không có ý giữ khách, cùng ngày Dương Phàm ba người liền rời đi.
Trải qua nửa năm nghiên cứu cùng thâm dò. Dương Phàm xác định ba khu vực.
Ba khu vực này căn cứ vào việc phân tích sách cổ. truyền thuyết. địa ly... suy tính ra có khả năng nhất là nơi Bạch Hô Thánh thú tọa trấn.
Tròi không phụ người có lòng, sau mấv năm ba người Dương Phàm tìm được một tòa thần tháp màu trắng ở trong một rừng rậm nguyên thủy hoang vu.
Thần tháp màu trắng cũng không nổi bật, chỉ là cao đến trảm trượng, hơn nữa có ảo trận che lấp.
- Ảo trận thật cao minh.
Thiên Chấn ở phụ cận thần tháp màu trắng Bắt đầu nghiên cứu. dường như si mê đắm chìm.
Cũng may trong ba người, Dương Phàm là Dược sư. Thiên Chấn là Tông sư trận pháp. Hồ Phi phản ứng linh mẫn. Phối hợp vểm hộ lẫn nhau, cùng vượt qua tầng một.
Trong đó. giết chết nhiều yêu thú, con rối... tu vi có tăng trướng, đạt được không ít điểm công tích.
Sau đó là tầng thứ hai. tầng thứba. Tầng sau khó hơn tầng trước.
Đến sau này. trở ngại xuất hiện không chỉ là yêu thú. con rối mà còn có ma vật cùng với nhiều sinh linh không biết tên.
Lúc đến tầng thứba, ba người nguyên khí đại thương, đành phải điều tức một hồi.
Đáng giá nhắc tới chính là: ba người đạt được một bào rương trong một gian phòng canh giữ nghiêm ngặt ở tầng ba, bên trong có một vài món Linh bảo uy lực không tôi, thậm chí còn có một kiệnbán Tiên khí.
Sau khi nghi ngơi, ba người lại xông qua tầng thứ tư.
Tầng thứ tư. ba người càng cám thấv cố sức, cũng miễn cưỡng thông qua. thu hoạch khá phong phú.
Rốt cục khi vượt qua tầng năm, ba người nghĩ lại mà sợ. nhưng thu hoạch lại càng phong phú. Trên cơ bản kiếm đù hai bộ bán Tiên khí, còn chiếm được mấv khối tiên thạch, ngọc giản thân thông và công pháp đinh cấp.
Lúc này Dương Phàm rốt cục quyết định nên ngừng một chút.
Tầngthứnăm còn như thế. vậy tầng cao hơn chẳng phải là càngkhủngbố?
Ba người bày đại trận, tĩnh tu bên trong.
Nhoáng một cái vài năm trôi qua. khi mấv khối tiên thạch chiếm được đều hóa thành bột phấn, tu vi ba người đêu có thể nói là đột nhiên tăng mạnh.
Dương Phàm tấn chức vẫn Hoa đại viên mãn. Tu vi của Thiên Chấn cùng Hồ Phi cũng đều tiến gần tới Họp Thể đại viên mãn, mỗi người một kiện bán Tiên khí. cùng với nhiều thủ đoạn giữ mạng.
Dù vậy. lúc xông qua tầng sáu cũng đều kinh hiểm vạn phần.
Sau khi vượt qua tầng sáu, lại chiếm được hai kiện Tiên khí cùng với rất nhiều tài liệu quyhiếm. con rối...
Lúc này Thiên Chấn mới nhớ tới, lúc ở ngoài nhìn Bạch Hổ Tháp, thoạt nhìn dường như chỉ có bảy tâng.
- Vậy chúng ta có cẩn tu luyện vài năm nữa hay không?
Hồ Phi đề nghị.
Dương Phàm trầm tư một hồi, lắc đầu:
- Độ Kiếp Kỳ là một ranh giới không nhỏ. tu luyện bình thường ít nhất cân một hai chục năm. Đến lúc đó thí luyện già hơn phân nửa cũng tìm tới đây.
- Nếu ta đoán không sai, Bạch Hổ Thánh thú hẳn là ở tầng thứbảy. Bằng vào tiếng hổ gâm vừa rôi. cho dù toàn bộ chúng ta tấn chức Độ Kiếp Kỳ cũng Không phải đối thủ của nó.