Đồng thời, thân thể Hồ Phi đã bị hắc quang tử vong bao phủ, trở nên tan ră.
- Không đượcccccc!
Đây là tiếng hét lớn của Dương Phàm trước khi chết!
Một lúc liền chết đi hai người.
Linh hồn mọi người nơi này run rẩy, tim đập thình thịch, vô cùng rung động.
- Chết đi một người cũng không sao, lại thêm một mạng nữa bò đi!
- Thật không ngờ tổ hợp ba người mạnh nhất “Thiên Địa Tam Tuyệt” lại hoàn toàn diệt vong trong cửa thí luyện thứ năm này!
Có người cảm khái nói.
ỊL Thiên Địa Tam Tuyệt là thần thoạt không thể vượt qua trong Thí luyện giả, 3 vĩnh viên đi ở trước nhất so với những Thí luyện giả khác.
Nhưng đổi mật với cửa thứ năm khó khắn chưa từng có này, dù tô hợp có mạnh “ đi mấy chăng nửa cũng không biết làm thế nào cả.
Một Dương Phàm hoàn toàn mới hiện ra trong Truyền Tổng Trận, vẻ mặt vô r- cùng bi ai, giông như mât hôn vậy.
- Cái gì? Hắn vẫn không chết?!
Mọi người nơi này đều hoảng hốt!
Đồng tử Huyết Sát Thần Để co rụt lại, cười lạnh một tiếng, trong tay ngưng tụ một thanh trường mâu như làm bàng thủy tinh, như tia chớp đâm vào ngm nhân đang vô cùng bi thống này.
̀m!
Thân thể Dương Phàm bị phá thành mảnh nhò.
Mọi người nơi này thở phào một hơi, nhưng chưa đợi bọn họ kịp hiện ra vẻ cảm khái thì Luân Hồi Môn mở ra, lục mang nhoáng lên, lại có một ngm nhân bước ra.
- Hồ Phi, ta nói rồi, sẽ dẫn ngươi cùng nhau xông quan mà!
Cả người Dương Phàm vô lực, đứng yên bất động tại chỗ, trong lòng đau xót. Thông qua ánh xạ Luân Hồi vô hình, cả Đại Hư Mê Cung như lâm vào bi ai không hiểu.
Nhưng sắc mặt hắn vẫn bình thản, coi như chưa từng nhìn thấy.
Mặc dù mất đi tư cách người đầu tiên xông quan, thậm chí top mười người đầu tiên nhưng tu vi Dương Phàm lại hơn xa những Thí luyện giả khác nơi này.
Trương Du Vũ nhìn lướt qua hơn trăm người nơi này, lên tiếng nói: