Khi xử lý bảo tàng này, Thiên Chấn đột nhiên đưa một bình ngọc cho Dương Phàm.
- Nghịch Thiên Đan!
Dương Phàm nhìn nhìn bình ngọc này, thông qua Thông Thiên Linh Nhãn rất nhanh nắm được tin tức.
Hóa ra đây là nghịch Thiên Đan, linh đan diệu dược gia tăng khả năng thành công tấn chức Đại Đế, được xưng là tuyệt phẩm.
- Khi ngươi ở ngm Vực Cửu Giới, đã đạt tới trình độ cường giả nghịch thiên chưa?
Dương Phàm hỏi.
-Chưa!
Thiên Chấn đáp thật.
- Được rồi! Viên Nghịch Thiên Đan này cho ngươi đi!
Dương Phàm hờ hững nói.
Nghịch Thiên Đan cũng không có tác dụng lớn đối với hắn.
Quan trọng hơn Thiên Chấn khi hợp tác với hắn vẫn rất chân thành thực tâm, không tham lam. Ví dụ như viên Nghịch Thiên Đan cấp tuyệt phẩm này hắn cũng không aiấu diếm mà giao cho Dương Phàm.
- Cảm ơn!
Thiên Chấn cũng không khách sáo từ chối, bình thản nhân lấy, chân thành nói lời cảm ơn.
Không lâu sau có hai gă Thí luyện giả bay tới bên cạnh, khi nhìn thấy cung điện thật lớn ở giữa không trung thì ánh mắt không khôi sáng bừng lên.
- Cung điện bảo tàng thật kinh người, không ngờ lại ở giữa hư không, quy mô tất nhiên vượt xa những bảo tàng bình thường.
Hai người này hưng phấn không thôi.
Nhưng khi bọn họ bay tới gần, nhìn thấy Dương Phàm với hai tay chắp sau lưng, sắc mật lạnh lùng thì không khôi giật mình run rẩy.