Nguồn: read.st
Đang lúc hoàng hòn, mặt trời chiều ngà về tây. trong thiên địa nhuộm một màu vàng đó như bức tranh tuyệt đẹp.
Phật giới trước sau như một, hoàn toàn an bình như thưởng ngày. có điều ít đi vài phần tường hòa, mà nhiều thêm vài phần tĩnh mịch.
Mà ngày hôm ngv. cổ sát khí kia kéo lên cao hơn mọi ngày, địa phưong Phật giới lại nổi lên sấm chóp mây đen cuồn cuộn, tiếng nồ vang điếc tai.
Áp lực bất an liên tục ngàn năm ngv. giờ khắc này lại đạt tói đỉnh cao.
Chư sinh Phật giới đều hô hấp khó khăn, trong lòng khó ồn định.
Các cường giả giới diện khác, ai nấy đều kinh hăi khôn xiết.
Ngm nhân ở cuối chân trời kia đi tói. dường như thờ ơ không quan tâm tói ai. nhưng mỗi bước chân của hắn. trái tim trong ngực cường giả các phương ở Linh Sơn Thánh địa, đêu như đập nhanh hơn một nhịp.
Áp lực vô hinh từ trên minh một nguời siiứi ra. lại dường như là cà vù trụ thiên địa.
- Thực lực của Dương Phàm này không ngờ cường đại nhu vậy. chẳng lễ hoàn toàn vượt qua cấp bậc Đại Đế?
Dương Phàm chậm rãi đi tói hướng Thánh địa Phật môn, trên mặt không vui không buồn, không quan tâm hơn thua. Thần quang trong mắt hắn trống vắng ròi rạc, giống như căn bán không có dừng lại ở thế giới trước mắt.
“Ba người!’’
“Toànbộ thếgiới. chỉ còn lại có ba người chúngta.,,
Thanh âm vô cùng tịch mịch kia, dường như từ viễn cồ vô tận vang vọng mãi không thôi.
- Dương Phàm! Đây là cảnh địa Phật môn, không chấp nhận sát khí hung tàn, ngươi tốt hơn là mau mau rút lui đi!
Nhưng mà, Dương Phàm vẫn ánh mắt trống vắng rời rạc. nhẹ nhàng nện bước, tìmgbuớc một đi tói. làm như không nghe thấy lòi nói của Niêm Ngọc Quan Àm.
- Trên thế gian này có một dòng sông vận mệnh, mỗi khi xuất hiện bất cứ một chi tiết thay đồi nào. sẽ làm cho dòng sông xuất hiện một cái nhánh, do đó xuất hiện một hướng đi hoàn toàn bất đồng.
- Luận điệu hoang đường! Dòng sông vận mệiứi rộng lớn như thế, không ai có thể xoay chuyển được. Ngươi có cố gắng mấy đi nữa cũng chỉ là con tôm con cá giữa dòng sông, dù có giẫv giụa thế nào cũng chỉ có thẻ nhấc lên gợn sóng bé nhò không đáng kê. không thẻ thay đồi kết quả cuối cùng được!
Phiêu Miêu Đại Đế trong bảy vị Đại Đế cười lạnh nói. Hắn nghiên cứu vê vận mệnh, thậm chí không thua kém so với Phật tổ.
- Nhưng bất kể những chi nhánh này chảy theo hướng nào. cuối cùng chúng cũng sẽ rót vào biển cả, vạn nguyên quy tông, về tói bến cuối cùng.
Nghe câu nói đó. Phiêu Miểu Đại Đế chấn động tâm thần. Dương Phàm hiểu biết về thời gian vận mệnh, về chiểu sâu rõ ràng hơn xa hắn.
Sau khi từ Giới Ngoại Thần Tháp đi ra. Dương Phàm thấy được kết quả cuối cùng của Đại Thiên Tu Di Trụ này:
Banạiời.
Chỉ còn lại có ba nguời.
Đây là loại thẻ lương bi thương đến mức nào?
Mà kết quả này. bất kể hắn có cố gắng như thế nào đều không có khá năng thay đồi.
Ngay cả ở thời không này hắn có làm ra cố gắng gì. cũng chỉ là làm cho dòng sông vận mệnh xuất hiện một cái nhánh, nhưng ròi cuối cùng nó vẫn phái chảy vào biên rộng.
Đương nhiên, kết quả cuối cùng đó chi xày ra thật lâu thật lâu sau này. khi thất giới đã bị Hủy diệt vô số lẩn.
- Chớ có nói càn!
Long Hoàng Tồ phẫn nộ mắng một câu:
- Ngươi hỏm ngv đến Phật giới, không phải chính là để thu lấy Vô Song Thần Kiếm sao? Có chúng ta tọa trấn, ngươi tuyệt đối không có khả năng thực hiện được!
Dương Phàm căn bản không để ý tới hắn, chậm rãi đi tới hướng Linh Sơn.
Giờ khắc này rất nhiều cường giả thất giới, đều đang âm thầm quan sát trận chiến này.
Kỳ quái là rất nhiều cường giả trấn thủ Linh Sơn lại để mặc cho Dương Phàm đi tói. không ngờ không có ý ra tay ngăn cán.
Đương nhiên cũng có cường giả cá biệt, như Cửu Àm Đại Đế của mình giới có chút kiểm chế không được, muốn ra tay.
- Chư vị hãy bình tĩnh! Thần thông của Dương Phàm vô cùng quái dị. truớc khi mở ra Hoàn Vũ Chư Thiên Luân Hồi Trận, tuyệt đối không được động thủ với hắn.
Tiếng cảnh báo của Thích Thiên Phật Tô vang lên trong đâu các phương Đại Đế, Tiên
Đế.
- Dương đạo hữu! Dừng cương trước bờ vực. vẫn còn kịp thời không muộn.
Nếu là nhân vật Tiên đế bình thưởng, theo phạm âm Phật mòn của nàng, hết thày chấp niệm cùng tâm ma trong lòng sẽ trong chóp mắt tiêu tan. Người tu vi thấp kém. thân thể linh hồn sẽ trực tiếp hóa thành làn khói nhẹ. Có thể thấy được chỗ kỳ diệu của thân thông này.
- Ta nhận ra ngươi!
Dương Phàm tựa cười như khôno cười nhìn về phía Niêm Ngọc Quan Àm.
Phốc!
Thân thể thần tiên của Niêm Ngọc Quan Àm nin lên. khóe miệng tràn ra một vệt máu, sắc mặt tái nhợt.
- Thần thông của Tiên Hồng Đạo Tổ. Niêm Ngọc lĩnh giáo!
Niêm Ngọc Quan Àm thân thể mềm mại lung lay sắp đồ. vội vàng ngồi xếp bằng trên đài
sen.
Cùng lúc đó. từ Thánh địa Phật mòn vang lên phạm âm phật văn vô tận, vô số nguyện lực cùng phật quang bao phủ trên người Niêm Ngọc Quan Àm, thương thế của nàng liên rất nhanh chuyển biến tốt đẹp.