Nguồn: read.st
- Nếu chúng ta giết không chết được ngươi, không diệt được ngươi, thất giỚÍ bất lực như vậy liền hoàn toàn trục xuất ngươi vào Hoàn Vũ chi tâm của không gian hỗn loạn kia.
Thanh âm lạnh băng thù hận của Long Hoàng Tổ vang lên trong thời không thác loạn.
Trong lòng Phù Lâm Tiên Đế tự nhiên sinh ra một tia sảng khoái.
Lúc này trên aương mặt như hoa sen của Vân Vù Tịch lộ ra một tia kinh hoảng: cùng lo lắng nhưng: không: có đau thương: muốn chết như trong tường: tượng.
- Vù Tịch tỷ yên tâm, Dương: đại ca sè không: xảy ra chuyên.
Đặng Thi Dao cố gắng trấn định an ủi Vân Vù Tịch.
- Cảm ơn Thi Dao muội, ta cùng tin tường: Dương: đại ca.
Lúc này hai nàng dắt tay SÓng vai, ngoài vè lo lắng trong mắt còn lộ ra một loại kiên định khó thể tả bàng lời.
- Trời cao vì sao chiếu cố Dương: Phàm này như vậy. có được hai thê tử xuất sắc như thế. mỗi người đều là nừ nhân tuyệt sắc thế gian.
Nhìn hai nàng dắt tay vè mặt kiên định cổ lẫn nhau, trên mặt Phù Lâm Tiên Đế xuất hiện một tia âm u, hai tay nắm chặt run lên nhè nhẹ.
Không: biết ai phát ra tiếng kinh hô. run rẩy khôno; thôi.
- Cái sì? Hắn đà trờ lại?
Thất giới chấn động. vờ òa lên.
- Làm sao có thể! Bị trục xuất đến khôno; gian hỗn loạn, cho dù có cơ hội trở về cùng là tỷ lệ nhỏ tới cực điểm. Làm sao hắn có thể trở về nhanh như vậy?
Đám người L0ng Hoàng: Tổ trấn thủ Niết bàn cuối cũng của Linh Sơn mặt xám như tro tàn. một luồng khí lạnh tràn lan trong: 1Òng.