Trong kinh hãi rung động vô tận, Thiên Diệp cổ Phật gian nan thốt lên.
Một kiếm muôn đời từ sống chuyển sang chết kia, khoảnh khắc hóa thành vĩnh hằng, thiêu đốt tất cả sinh cơ, thiêu đốt tinh thần ý chí của cường giả siêu cấp, thiêu đốt kiếm đạo ý chí vô thượng. Kiếm quang không thể dùng màu sắc gì để hình dung chém hết mọi thứ nơi nó đi qua.
Bắt đầu từ không gian Phật giới, không gian của giới diện bị cắt ra giống như đậu hũ rồi kéo dài vô hạn... Thiên giới... Tiên giới... Minh giới... Ma giới... Yêu giới... Phàm giới...
Sau đó cả không gian thất giới, vô hạn hoàn vũ bị mạnh mẽ cắt ra.
Một kiếm.
Chỉ cần một kiếm.
Vách ngăn liên hợp mạnh nhất thất giới tan rã sụp đổ.
Bảy vị Đại Để chết hơn nửa, bổn mươi chín Tiên Để chết sạch.
Phong thái của một người một kiếm đó khắc sâu trong tâm linh mọi người, cho dù vượt qua vạn kiếp cũng khó quên giờ khắc này.
Trên Luân Hồi Tinh Bảo, Vân Vũ Tịch cùng Đặng Thi Dao nắm chặt tay nhau, khóe mắt đều có ánh lệ, bất kể là bi thống, tự hào hay là chờ mong đều như hoa sen nở rộ.
Dương Thần nghe tiếng khóc nức nở của mẫu thân, hai tay nắm chặt, thầm nói: “Phụ thân, người tuyệt đối không nên...”
Lúc này tiêu điểm của mọi người đều tập trung vào nam nhân trong thiên hà.
Thân thể không hề có sinh cơ giống như pho tượng, trên mặt còn giữ nguyên vẻ tự tin cường đại, có quyết tâm chí tử, đoạn kiếm trong tay lơ lửng gác xéo thiên không, tay áo tung bay.
Tự tin trên mặt hắn làm cho người ta không chút nghi ngờ hắn có lòng tất thắng đánh khắp thiên hạ không địch thủ.
Đoạn kiếm trong tay nam nhân sừng sững thiên địa giống như Chiến thần bất diệt kia dường như khẽ run lên một cái.
Một tia sinh cơ không thể phát hiện từ trong đoạn kiếm sinh ra sau đó chậm rãi lan ra toàn thân.
Sau đó, một tiếng kiếm run rẩy ngân khẽ vang lên trong thiên địa tĩnh mịch.
Mọi người trên Luân Hồi Tinh Bảo đều lộ ra ngạc nhiên vui mừng.
Giờ phút này ở trong thế giới Mệnh Hạch, đại thụ Diễn Sinh đã bị mất sinh cơ đột nhiên khôi phục sinh cơ, Luân hồi và sinh mệnh lực lan tràn ra khắp Nguyên giới.
Căn nguyên lực của Nguyên giới Diễn sinh càng thêm tinh luyện và mạnh mẽ.
Sau khi chém ra một kiếm siêu việt muôn đời vượt qua trói buộc, tu vi của Dương Phàm vô hình trung được tinh tiến thêm vài phần.
Khối thân thể hắn ở trong thất giới rất nhanh khôi phục huyết sắc, trong mắt vô ý bắn ra thần quang khiến thiên địa vạn vật chấn động.
Trong lúc giơ tay nhấc chân, trên người Dương Phàm phát ra uy lực vô thượng ngạo thị hoàn vũ.
Dương Phàm đột nhiên cười, mở mắt, đoạn kiếm Vô Song trong tay bay ra ngoài.
Vô Song Thần Kiếm đứng đầu bảng thần binh Chí tôn của thất giới lơ lửng giữa không trung, từ từ run rẩy ngân lên.
Ngay sau đó, trong một luồng tinh quang màu trắng lăng lệ, đoạn kiếm Vô Song khiến cho thất giới kinh sợ hóa thành một nam nhân áo trắng.
vẫn là nam nhân áo trắng như tuyết, trên người không có kiếm nhưng toàn thân lại phát ra khí tức khiến tất cả kiếm khí phải cúi đầu thần phục.
Trên gương mặt lạnh băng vạn năm không đổi của Vô Song hiện ra tươi cười hòa nhã trước nay chưa từng có.