Phía trước mấy chục con băng lang cả người vằn tuyết trắng, trong mắt lộ ra huyết quang và sát khí lạnh như băng, sau khi chạy tới gần, giống như có tổ chức, chậm rãi tới gần.
Mà phía sau, bảy tám người Kim Ma Đại Vương, hiện thân ở cách mấy dặm.
- Lâm Thành, hôm nay vùng băng nguyên này là nơi táng thân của ngươi, muốn trách chỉ có thể trách ngươi là trưởng lão ưu tú nhất của Tuyết Sơn phái, còn vô lễ với Kim Ma Đại Vương.
- Mặc kệ gặp địch nhân cường đại thế nào, đầu tiên trong lòng không nên bại bởi tinh thần đối phương. Nếu không ngay cả một đường hy vọng cũng không thể có.
Lâm Thành nghe vậy, dưới một luồng khí tức quanh quẩn ấm áp, một chút tâm tình kiêng kị lo sợ trong lòng lập tức biến mất, bắt đầu chính diện đối diện với Kim Ma Đại Vương.
Tuy rằng vẫn có chút hoảng hốt, nhưng hắn dường như cảm giác, đối phương cũng không phải đáng sợ như trong tưởng tượng.
- Huống chi, địch nhân chúng ta đối mặt chỉ là hổ giấy. Cứ như vậy tạo ra khí thế, quá mức gượng ép, cao thủ chân chính, căn bản không cần làm như vậy.
Lệ phong phía sau rít gào, những Tuyết Văn Băng Lang kia đánh tới.
Nguyên lai vòng sáng ngọn lửa dưới chân hai người dần dần ảm đạm tắt, không đủ để uy hiếp những hung thú này.
Dương Phàm đột nhiên quay đầu lại, mấy chục tấm phù triện trong tay liều mạng ném ra ngoài.
Vù vù vù ng tấm phù triện này phóng ra từng luồng pháp thuật chói mắt, nháy mắt lập tức bao phủ đám Tuyết Văn Băng Lang này.
Uy lực mấy chục tấm phù triện bậc hai chất chồng bùng nổ đáng sợ như thế nào chứ?
chỉ một thoáng, trong phạm vi mấy trăm trượng lay động một trận, Tuyết Văn Băng Lang xông tới, trong khoảnh khắc, ngã xuống một mảng lớn.
Không đến hai ba hô hấp, trên sân mấy chục con Tuyết Văn Băng Lang, gần như bị diệt sạch không còn.
Khi hào quang pháp thuật kinh người chói mắt hết, sau khi biến mất, xa xa chỉ còn lại một con băng lang không ngừng run rẩy, trong mắt tràn ngập hoảng sợ, dọa đến ngay cả chạy trốn cũng không có dũng khí.
Trên mặt Lâm Thành dại ra một mành, sau đó hít sâu một ngụm khí lạnh,
Đám người Kim Ma Đại Vương trợn mắt há hốc miệng, chợt trên mặt hắn lộ ra một chút đau đớn và đáng tiếc.
Đây chính là bốn năm mươi tấm phù triện bậc hai, ít nhất có thể đổi lấy mấy trăm hay hơn ngàn linh thạch, không ngờ bị người này tiêu xài không chút quý trọng.
Ba ba
Dương Phàm vỗ vỗ tay, trên mặt lộ ra một tia mỉm cười, nhìn một con Tuyết Văn Băng Lang cuối cùng, chân chờ một chút, lấy ra Thanh Phong Kiếm mà sư tôn Liễu Vô Ngân từng tặng.
Đây chính là một kiện linh khí.
Nguyên vốn chỉ là linh khí hạ phẩm, nhưng là dưới sự sử dụng và nhiều lần rèn luyện của cường giả như Dương Phàm, lại đạt tới trình độ có thể so với linh khí cực phẩm.
- Cực phẩm linh khí,
Khuôn mặt Kim Ma Đại Vương mạnh mẽ co giật một chút.