Tần tiên tử nhìn Dương Phàm, trong mắt có chút phức tạp. Đối phương lấy tu vi Ngưng Thần Kỳ xuất hiện, thủy chung không lộ sơ hở, làm cho người ta nhìn không ra sâu cạn.
Chúng tu sĩ Băng Phách Tông đi theo có một số đều nhận biết Dương Phàm. Chỉ là giờ phút này cảm giác đối phương càng ngày càng thần bí khó lường.
Tóm lại, đây là một nhân vật như một bí ẩn.
Nữ trưởng lão họ Liễu hô nhỏ một tiếng, thần sắc biến đổi kịch liệt, muốn đi qua cứu viện.
- Chờ một chút.
Lam bào quái nhân ngăn nàng lại:
- Ngươi quan tâm sẽ bị loạn. Xem tình hình trước mắt, Cự Thạch Tinh kia không có sát ý gì. Hơn nữa, cho dù hai chúng ta đi qua cũng không tạo nên tác dụng gì.
Ngay cả Bắc Cực tông chủ đều gian nan chạy trối chết trong tay Viễn cổ Cự Thạch Tinh này, huống chi đám Nguyên Anh bình thường như bọn họ.
- To con. Bọn họ là bằng hữu của ta, động tác cẩn thận một chút.
Dương Phàm ngồi trên vai Viễn cổ Cự Thạch Tinh, cười nói với nó.
Viễn cổ Cự Thạch Tinh giận dữ, nắm Dương Phàm trong lòng bàn tay, thân hình đột nhiên chúi về phía trước, một cỗ uy áp mơ hồ trên cả Nguyên Anh ép tới.
Chúng tu sĩ cường giả đều biến sắc, đồng thời một cỗ trọng lực làm cho người ta khó thở ầm ầm buông xuống, làm cho bước đi gian nan.
Đối với bậc cao Nguyên Anh mà nói, một khối linh thạch thượng phẩm không tính là xa xỉ. Đối với bậc cao Kim Đan mà nói, có chút nhiều nhưng vẫn còn trong phạm vi có thể chịu đựng được.