- Chí Bảo Long Khí thuộc sở hữu hoàng tộc Tiên Tần ta, đây là chuyện thiên hạ đều biết. Nếu ngươi thừa nhận có được một kiện Chí Bảo Long Khí, như vậy hiện giờ gặp được hậu duệ hoàng tộc Tiên Tần, theo lý nên vật quy nguyên chủ.
- Đáng cười, triều đại thay đổi, chính là tất nhiên lịch sử. Ấn theo ý của các hạ, cuối thời thượng cổ, Tiên Tần thống trị toàn bộ Đông Thắng Đại Lục, toàn thiên hạ đâu cũng là vương thổ. Như vậy đến nay, chẳng lẽ mỗi một phần tài nguyên, mỗi một khối bảo địa linh khí tu tiên giới, đều thuộc về Tiên Tần hoàng tộc các ngươi?
Dương Phàm cười lạnh hỏi ngược lại.
- Ngươi
Tân Quang Đức ngữ khí chợt nghẹn lại.
Lão đương nhiên sẽ không cuồng vọng đến mức cho rằng tất cả trong thiên địa hôm nay đều thuộc về hoàng tộc Tiên Tần.
Cho dù ở thời Tiên Tần cực thịnh, cũng không thể có được quyền thống trị tuyệt đối trên toàn đại lục này.
- Huống chi, bậc bảo vật như Chí Bảo Long Khí, xưa nay người có duyên đạt được, kẻ có năng lực nắm giữ. Bằng không Dương mỗ làm sao luyện hóa được nó.
Dương Phàm cười nhạo nói.
Muốn mình giao ra Chí Bảo Long Khí?
Không có cửa đâu.
- Hay cho tiểu tử nhanh mồm nhanh miệng, nếu không phải ngươi mưu đoạt máu huyết hậu duệ Tiên Tần con ta, há có thể dễ dàng luyện hóa được Chí Bảo Long Khí?
Trong mắt Tần Quang Đức chợt lóe hàn quang.
Nếu không phải lúc này ở trong Tinh Thần Tháp, lại có Tinh Tôn ở bên cạnh, lão đã sớm ra tay rồi.
- Tinh Tôn, mời ngài làm chủ cho hoàng tộc Tiên Tần chúng ta, trợ giúp bản vương bắt lấy người này.
Tần Quang Đức cùng cung hành lễ với Vũ Văn Hâm, trong lòng âm thầm tính toán: