Sau khi chém giết đám yêu tu này, ánh mắt Hồ Phi nhìn về phương xa. Thông Linh Thử kia không biết thi triển loại bí thuận nào, không ngờ trốn ra ngoài mấy chục dặm.
- Đừng đuổi theo.
Dương Phàm thản nhiên nói.
- Hắc hắc, quá yếu ớt!
Hồ Phi lăng không trở mình một cái bay đến trước mặt Dương Phàm, trên mặt đầy vẻ sảng khoái.
- Con chuột chạy trốn kia dường như nhận thức ngươi. Quan hệ của hắn với ngươi không tồi?
Ngay khi bọn họ rời đi không lâu, nơi mặt biển kia đột nhiên "ùmẦm" một tiếng, bay vụt ra một nam tử huyền giáp tứ chi tráng kiện, trên người này ngân quang lưu chuyển, trên người có một cỗ yêu khí làm người ta tim đập nhanh/
- Ba người này tu vi ít nhất đều từ Nguyên Anh trung kỳ trở lên. Nhất là tiểu tử lông khỉ kia thực lực có thể tiếp cận Nguyên Anh hậu kỳ, nếu không cũng không có khả năng mang đến cho ta cảm giác uy hiếp.
Nam tử huyền giáp thì thào lẩm bẩm, trên mặt đầy vẻ kiêng kị.
- Tuy nhiên cũng tốt. Lần này tuy rằng kế hoạch mai phục Thiên Khung Thành bị đánh vỡ, nhưng hoàn toàn có thể mượn vào đây để không kiêng nể gì
Trong mắt nam tử huyền giáp lộ ra lệ quang, thân hình hóa thành ánh sáng màu bạc dung nhập trong hải vực.
Thấy tình cảnh này, trong mắt Quan Tùng xẹt qua một tia kinh ngạc, đưa mấy người vào trong động phủ của mình.
Ở trong động phủ, Dương Phàm bắt đầu ôn chuyện với Quan Tùng. Biết được cháu gái hắn đã cùng một tu sĩ trẻ tuổi tài tuấn trong thành kết thành song tu đạo lữ cho nên không ở nhà.