- Con tiểu Khổng Tước như ngươi, từ khi chia tay ở Thiên Lan điện tới giờ đã gần trăm năm rồi mà vẫn bướng bỉnh, không biết trái phải như thế!
Đang nói lời này thì trong lòng Dương Phàm cũng có một chút ấm áp và vui mừng.
Trăm năm trước, Dương Phàm chỉ là một nhân vật nhỏ như con kiến ở Nội Hải mà thôi. Có rất nhiều cường giả nơi này gặp hắn nhưng cũng không quá để ý tới hắn.
Nhưng sau khi hắn trở thành chí cường giả của Nội Hải thì thái độ của những người này không ai là không thay đổi một trăm tám mươi độ cả!
Mà chân chính coi hẳn là bằng hữu lại vẫn rất ít, ít nhất cũng không có loại cách biệt như thế!
Dương Phàm lại nói chuyện phiếm với Khổng Tiểu Tước một lúc, mời nàng đi tới động phủ của mình. Tên hộ vệ Biến Hoá hậu kỳ kia đối với nàng như hình với bóng.
- Da thúcNgươi có thể đừng đi theo ta nữa được không? Có đại ca ca bên cạnh, ai dám xúc phạm ta chứ?
Khổng Tước tiểu yêu làm nũng với lão yêu tu bên cạnh, giọng điệu rất năn nỉ.
Lập tức, cả đám mười mấy người ở trong Ma Vân Thành đều vô cùng kinh hãi và giận dữ.
Tuy nhiên, trước sau từ trong Ma Vân Thành lại truyền ra ha ba đạo áp bách của Nguyên Anh đại tu sĩ, khiến cho Khổng Tước tiểu yêu và Dạ thúc kinh hãi không thôi.
Hưu
Từ trong Ma Vân Thành lại bay ra hơn trăm đạo ma quang, cầm đầu là hai người: Một tên có dáng người mập mạp, vẻ mặt ngang tàng; người còn lại là một lão già mặc hắc sam, thân mình khô gầy như que củi. Từ trên người này đều tán phát ra ma uy kinh nhân, thực lực không kém hơn Tam U lão ma chút nào.
Hơn trăm người phía sau đều là hạng người Kim Đan kỳ, số lượng rất đông khiến thanh thế kinh người.
Trăm năm qua đi, tiến bộ của Chu Hồng cũng không nhỏ, đã đạt tới Nguyên Anh trung kỳ.
Trên thực tế, lúc trước khi tiến vào Thiên Lan điện thì hắn nếu không cố ý áp chế cảnh giới đã tiến vào Nguyên Anh kỳ rồi, chỉ là vì chờ đợi kỳ ngộ trong Thiên Lan điện nên mới làm thế.
Đồng tử Chu Hồng co rụt lại, dừng lại trên mặt Dương Phàm, sắc mặt liên tục biến đổi.
Ở trong Thiên Lan điện, đối tượng của hắn đối với Dương Phàm cũng không sâu, chỉ biết một cái họ hắn, ngay cả tên cũng không rõ ràng. Dù sao, chân chính đại chiến với hẳn là Thạch Thiên Hàn.
Chỉ là gần trăm năm qua, trong Nội Hải có một người gọi là cường giả Dương Phàm, hoàng không xuất thế, nghe nói từng từ trong Thiên Lan điện đi ra.
- Chu Hồng, nhìn thấy Nguyên Tôn nhân loại của Nội Hải mà còn dám tự cao tự đại, coi trời bằng vung sao? Còn không mau bái kiến!
Trên người Dạ thúc tản mát ra một cỗ uy áp, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén.
- Cái gì?
Nguyên Tôn nhân loại của Nội Hải?
Chu Hồng kinh tâm động phách, khó tin nhìn Dương Phàm. Hắn phát hiện ra tu vi của người này sâu không lường được, không thể nhìn thấu.
"Chẳng lẽ hắn thật sự là"
Trong lòng đám người Chu Hồng, bao gồm cả tên đại tu sĩ hậu kỳ mặc hắc sam kia cũng đều nổi lên kinh đào hải lãng, vẻ mặt cứng đơ.
------oOo------