Kim Giao Vương thần sắc chợt ngưng, ánh mắt hai người đối diện, mơ hồ có phần địch ý.
- Kim Giao Vương các hạ muốn tranh đoạt Chí Bảo Long Khí ở nơi này sao?
Dương Phàm cười trào phúng.
- Lẽ nào ngươi không nghĩ tới?
Kim Giao Vương cười nhạo nói:
- Cửu Ngũ Chí Bảo Long Khí, nếu như có thể tụ tập đầy đủ tuyệt đối là mạnh nhất giới này, chém giết chân long tiên ma cũng không nói chơi, thậm chí còn đáng sợ hơn Tiên Khí Thượng Giới trước mắt vô số lần.
Dương Phàm hừ lạnh một tiếng, nhưng nửa tin nửa ngờ chuyện này.
Cửu Ngũ Chí Bảo Long Khí, thật có uy năng cùng dụ hoặc này sao?
Chẳng qua, các truyền thuyết liên quan tới Cửu Ngũ Chí Bảo Long Khí, đều cực hạn trong truyền thuyết, cũng không hoàn toàn tin cậy được.
Mở ra bảo tàng Tiên Tần là một; số mệnh cộng thêm lên người, đạp mây phi thăng là thứ hai.
Trong lúc bọn họ xoay chuyển đại cục, bên trong Thiên Lan điện cũng xảy ra dị biến.
Lúc Ma Vân Thành sụp đổ, đông đảo tu sĩ trong Thiên Lan điện đồng loạt biến sắc, chỉ cảm thấy trời long đất lở.
Rất nhiều cấm chế trong Thiên Lan điện phát sinh biến hóa, không thiếu tu sĩ chết ở trong đó.
Thiên Lan tiên phủ ở nơi hạch tâm, ma uyên bộc phát ra ma khí cuồn cuộn, nham thạch nóng chảy phun trào, lan tràn đến nội điện, dường như muốn nuốt toàn bộ Thiên Lan điện.
Các tu sĩ ở trong Thiên Lan điện, mỗi người như kiến b trên chảo nóng, bởi vì cấm chế các nơi mất đi khống chế, ở trong trạng thái không ổn định, bọn họ cũng không thể đi ra ngoài.
Mà ở trên quảng trường ngoại điện.
Hồ thủy tinh đã ngừng phun nước suối, pho tượng Bích Dao Vân Tiên, tiên tư tuyệt sắc, lúc này mỉm cười duyên dáng, phóng ra mỹ lệ vô hạn, lại không mất đi tự nhiên thân thiết.
Thân hình Vân Vũ Tịch nổi giữa không trung, đóa mây lành trên đầu, ánh mặt trời, mưa bụi vờn quanh, một thân váy xếp công chúa lóe ra muôn màu muôn vẻ tự nhiên. Hoàn cảnh xung quanh dường như cùng vì người mà biến hóa, trở thành tiên cảnh nhân gian.