Dương Phàm chợt sinh, ra một loại cảm giác không ổn, lão tổ Thông Huyền trước mắt có năng lực hình thành uy hiệp đối với mình.
Hắn thông hiểu thiên cơ. mơ hồ đoán trước được, đối phương đột nhiên phát hiện long khí gia tăng trên bản thân mình, do đó có biểu hiện khác lạ.
Không hổ là cường giả Thông Huyền, phân thẩn cùa họ đung họp hư không, hiểu được huyền ảo thiên địa, cho nên có thể cảm ứng được lực lượng cùa số mệnh huyền bí câu thông với thiên địa trên người Dương Phàm.
- Tiền bối quá khen! Dương mỗ ngu đốt, ước chừng theo đuổi thòi gian mấy năm, mới thành công tẩn công rào cản cùa cảnh giới.
Dương Phàm nảy sinh cảnh giác trong lòng, nhưng cũng ung dung nói không nhanh không chậm.
Sau khi qua song phương đồng ý, mọi người từ trong điện phủ đi ra. bay đến trên bầu trời thuỷ vực phụ cận ốc đảo, cách Lục San Châu ước chừng mười dặm xa.
Mặc dù như thể. chúng cường giả bậc cao của San Ngọc châu, ờ xa xa vẫn có thể trông thấy tình hình chiến đấu, cả đám đều nhiệt huyết sôi trào, chờ mong không thôi.
Ngay cả ở Thánh địa tu tiên Đại Tần có Chí Bảo Long Khí trấn áp số mệnh, có thể tấn chức Hóa Thần Kỳ, ờ trong ti lệ hàng tỉ người tu tiên, cũng chi trong trăm vạn người có một. Sở đĩ nhìn thấy cường giả Hóa Thần không ít. là bời vì số lượng người tu tiên nơi đây quá nhiều không chỉ gấp ngân vạn lần so với Bắc Tần. Nội Hải.
Mắt thấy hai đại cường giả Hóa Thần đối mặt nhau trẽn không trung thuỷ vực, trận đại chiến hết sức căng thẳng.
- Người nào?
Đúng lúc này, lão tổ Thương Vũ đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên phía trời cao kêu lên.
Trong mắt Dương Phàm lộ ra dị sắc, nhìn về phía bẩu trời mênh mông kia
“̀m ầm...”
Bầu trời sấm chợp nổ vang, đột nhiên hạ xuống một mân mưa phùn màu lam như thủy tinh, mông lung như ảo mộng, làm cho người ta có một loại ảo giác không chân thực.
- Trời mưa quỳ dị này!
Tiểu Hân chợp đôi mắt sáng kinh ngạc. Mưa phùn màu lam kia roi trên người, làm cho người ta có một loại tình cảm êm dịu triền miên như thơ ca.
- Thương Vũ đạo hữu! Đã lâu không gặp!
Một giọng nữ êm dịu như mưa phùn, theo trong màn mưa màu lam truyền đến.
“Vù! Vù!”
Trong màn mưa mờ mịt. một nữ nhân đáng người yểu điệu mặc xiêm y màu xanh đa trời, khí chất văn nhã cổ điển, dung nhan xinh đẹp nho nhã như thơ ca. cầm trong tav một cái ô phong cách cổ xưa, từ từ hạ xuống.
- Ha ha! Thì ra là Cơ Nguyệt đạo hữu! Ngươi cũng có hóng thú lại đây xem náo nhiệt sao?
Lão tổ Thưcmg Vũ lạnh nhạt cười nói.
- Tiểu nữ là bị dị tượng thiên địa cùa tân tấn chức Hóa Thần nơi đây hấp đẫn, không biết là vị kỳ tài tân tú nào?
Cơ Nguyệt đôi mắt sáng như nước, tiếng nói êm dịu như mưa, cầm cây ô trong tay. có một nét đẹp cổ điển.
Đầu tiên khi Dương Phàm vừa mới nhìn nàng này thi có cảm giác rất đẹp, có võ có văn có nho. cũng có nét đẹp thanh nhã cồ điển như thơ ca của Đặng Thi Dao.
Hơn nữa nàng này đồng dạng là cường giả đạt tới cảnh giới Thông Huyền, không phải tu sĩ Hóa Thần bình thường có khả năng với tói.
- Chính là vị đạo hữu này!
Ánh mắt cùa Cơ Nguyệt rất nhanh đối mắt cùng Dương Phàm, nhìn đến sức lôi cuốn toả sáng vô hạn của đối phương kia giống như được tắm dưới ánh trời chiều buổi binh minh, trong đôi mắt trong sáng của nàng đột nhiên lộ ra tia sáng kỳ dị. rất ít khi nàng nhìn thấy nam nhân có thể hình thành hấp đẫn đối với nàng.
Tuy nhiên ngay sau đó, khi Cơ Nguyệt cẩn thận chăm chú nhìn, tâm hồn nàng bỗng nhiên nhảy dựng lên. giống như lão tô Thương Vũ, nàng cũng phát hiện long khí gia tăng trên người Dương Phàm.
- Hãy bớt sàm ngôn đi! Lão hủ chi còn lại có hai ba trăm năm tuồi thọ. giờ phút này có thể may mắn gặp được chù nhân có được Chí Bảo Long Khí, chính là kỳ ngộ ngàn năm một thuở. Ngươi nếu không có hứng thú. thì không nên tranh đoạt cùng lão hủ.
- Chí Bảo Long Khí kẻ có duyên mới có được, tiểu nữ tự nghĩ mình không duyên không phúc, càng không có năng lực thu lấy làm của mình. Nhưng thật ra lão tổ ngài muốn cướp đoạt Chí Bảo Long Khí. chỉ sợ không có đem giản như vậy. Người này đã luyện hóa Chí Bảo Long Khí, dù chỉ là tu vi Hóa Thần sơ kỳ cũng không thể coi thường.
- Cơ đạo hữu! Ngươi không can thiệp là tốt rồi! Người này có năng lực bao nhiêu, lập tức liền biết được ngay!
Thần niệm trao đồi, thời gian chi là trong nháy mắt. người ờ bên ngoài chẳng qua là nhìn thấy lão tổ Thưcmg Vũ cùng Cơ Nguyệt liếc mắt nhìn nhau một cái, thời gian hơi lâu mà thôi.
Sau đó do hai đại cường giả cấp Thông Huyền chủ tri, ở dưới ánh mắt chăm chú theo dõi cùa các cường giả Hóa Thần, cùng mấy ngàn tu sĩ trên tiểu Châu đang xem cuộc chiến, rốt cục Dương Phàm cùng Triệu tông chủ bắt đầu trận so tài.
Trong trận chiến theo sau đó, Dương Phàm đứng sừng sững giữa không trung vững như núi. Hắn chưa từng hoạt động giữa không trung, nhưng vẫn thoải mái chiến đấu cùng Triệu tông chù.
Trong mắt Lam Quy Đạo lộ ra vẻ kinh dị, chăm chú quan sát trận chiến đấu giữa hai người, đôi mắt quỷ láo liên nhìn bên này bên kia, trong lòng lại mừng thầm.
“Không hổ là cường giả Hóa Thần thảnh danh mấy trăm năm ớ Đại Long Đàm! Một khi phát động lĩnh vực Lam Băng của thông linh pháp bào Hàn Băng Giáp, một hai tu sĩ Hóa Thản bình thường cũng khó có thê chiến thắng hắn. Ngay cả đê ta đích thân ra tay, cũng phải phi chút tay chân.” Lão tổ Thương Vũ thẳm nghĩ, trong mắt lộ ra vẻ tán thường.
Dù sao thòng linh pháp bảo là bảo vật đứng đầu trong giới này, ỡ trong tay cường giả Hóa Thần có thê phát hưv ra uy lực càng đáng sợ hơn, đây là bản lãnh mà cấp bậc Nguyên Anh không thể với tới.
Sau một lát. Hàn Phong che thiên phủ địa kia dẩn dẩn tiêu tán, nhung trong không gian vẫn còn bị màn sương băng bao phù, tâm nhìn chịu hạn chế thật lớn.
- Ha ha! Dương đạo hữu! Ngài có chút xem thường thì phải, đổi mặt với cùng cấp như ta. mà lại không sử dụng pháp bảo?
Triệu tông chủ đứng ngạo nghễ giữa không trang, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ tươi cười ôn hòa nói.
Cho dù chiến thắng, hắn không có đắc ý vênh váo chút nào. lại càng không có cảm giác thành tựu bao nhiêu. Dù sao hắn chiếm ưu thế ớ phương diện tu vi, mà còn sử dụng thòng linh pháp bảo. Bất kê là pháp lực hay là pháp bảo. đều chiếm ưu thế rất lớn.
- Tinh huống thế nào rồi?
Chúng cường già Hóa Thẩn đểu tập trung ánh mắt lại. cổ nhìn vào chỗ nào đó trong màn sương băng đang dân dân tiêu tán.
Chi thấy trong không gian đó. lơ lửng một khối băng hình người hình cẩu. toàn thân bị mánh băng phủ kín.
Mọi người trông thấy tình hình như vậy. không khỏi hít ngược một hơi khí lạnh.
Có thể phán định, sau khi Dương Phàm Ngay mặt chịu đựng băng phong khủng bố này tấn công, đã bị thương nặng đến mức mất đi sức chiến đấu.
Tông chủ Ngọc Thanh trông thấy tình hình, trong mắt lộ ra vẻ không đành lòng, đồng thời cũng thâm nghĩ: “Dương Phàm vì sao ngốc như vậy, lấy tu vi mới vào Hóa Thản Kỳ cứng rắn chổng chọi với còng kích khủng bố của thòng linh pháp bảo. Tốt xấu cũng phải dùng pháp bảo ngăn cản chứ!”
Hơn nữa phần lớn thông linh pháp bảo đểu là nhất cấp thứ phẩm, thông linh pháp bảo cao cấp hơn một chút, với tay nghể của Tu Tiên giới hiện giờ rất khó luyện chế thành.
- Không có thông linh pháp bảo?
Nghe được phòng đoán của các cường già Hóa Thần ở phụ cận đang xem cuộc chiến, lão tổ Thương Vũ khẽ chau mày: “Người này Ngay cả Chí Bảo Long Khí đều có, tự thân tất có sổ mệnh lớn, không có khả năng không có thông linh pháp bảo? Hoặc là nói. người này tình nguyện bị thương, cũng không muốn đê lộ Chí Bào Long Khí?”
Với cảnh giói cấp Thông Huyển của lão cũng chi có thể quan sát kỹ càng trong phạm vi rất nhỏ, mới có thể cảm ứng được tồn tại của long khí.
Phát ra một kích kinh tâm động phách như thế. Triệu tông chủ chi hơi thở dốc. sắc mặt thản nhiên, nhìn chẳm chẳm vào khu vực bao trùm Dương Phàm.
- Ha ha! Ngài nghĩ rẳng ta còn có thể ngâv ngốc ớ trong đó sao?