Mặc dù ở trên trời cao cách xa nhau mấy ngàn dặm, nhưng trong cảm quan của Trấn Đông Hâu, một kiếm này gân như xem nhẹ khoảng cách. Dường như đoạn kiêm kia đã đám đến trước người hắn.
Khi Dương Phàm giơ đoạn kiếm Vô Song lên tới đinh đẩu. hắn đã không có đường lui
rồi.
Chẳng những hắn không có đường lui, tính cả Dương Phàm cũng bị đặt mình trong tử vong tuyệt địa.
Không phải ngươi chết, thì ta vong.
Đột nhiên, Trấn Đông Hầu hiểu ra quy tắc trong kiếm này.
- Dừng tay!
Trấn Đông Hẩu run nin giọng quát to một tiếng.
Đồng thời, hắn liều mạng toàn lực rót máu huyết vào Bàn Long Giới, một khí tức long khí mênh mông bàng bạc ngưng kết ở quanh thân hắn.
Dù vậy, hắn vẫn không có cảm giác an toàn.
- Một kiếm kế tiếp, Dương mỗ ít nhất có bảy thành nắm chắc giết chết ngươi, vì chính mình thắng được một đường sinh cơ. Mà ngươi chỉ có ba thành cơ hội còn mạng sống.
Đại quân trăm vạn người tu tiên, tĩnh lặng không một tiếng động, trừ tiếng vù vù của ngàn vạn kiếm khí triều bái cùng tiếng tim đập mạnh.
- Nếu bồn vương nhận thua...
Trấn Đông Hâu dùng giọng điệu thửxem sao.
Sau khi hiểu được quy tắc của kiểm này. hắn đột nhiên phát hiện một điểu: dường như Dương Phàm cố ý lưu lại cho hắn một đường sinh cơ.
Nếu không, với tính quá quyết của người này, hắn sẽ không một chút do dự chém ra một kiếm kia rồi.
- Không có nếu!
Dương Phàm dùng giọng điệu không thể từ chối, nói:
- Hôm nay còn cho ngươi một đường lui. Thứ nhất, lui binh, trong vòng trăm năm không được phạm đến Tiên Đạo Tông. Thứ hai. cùng đánh cuộc tính mạng với Dương mỗ!
Lui binh hoặc đánh cuộc tính mạng.
Vô số tu sĩ địch quân tại trường đều tâm thần rúng động.
“Người này, rốt cuộc là nhân vật như thế nào. còn thanh đoạn kiếm trong tay hắn từ đâu ra?”
Tần Hoàng lộ vẻ mặt nghiêm nghị, chăm chú nhìn nam nhân trên đệ cửu trọng phong, người kia dùng lực của bản thân, khiển sáu Đại Vương hầu, đại quán trăm vạn người tu tiên ảm đạm thất sắc.
“Tuy nhiên, Thiên Thu lão sư dường như quen biết hắn, đợi trở về kinh đô nhất định phải hòi sự tích của người này...”
Ánh mắt của Tần Hoàng Chuyên từ trên người Thiên Thu Vô Ngân qua Dương Phàm, mơ hỗ có cảm nhặn trên người hai người này có một loại khí độ mà các cường già khác không thể có được.
- Lui binh!
Theo Trấn Đông Hầu ra lệnh một tiếng, đại quán còn thừa lại sáu bảy chục vạn người tu tiên, đâu vào đấy rút khói Lăng Đinh Tiên Phong.
- Thiên Ma Môn rút lui!
Thiên Ma Môn chủ trên tay bấm tay niệm thần chú, Bát Tướng Thiên Ma dung nhập vào vực sâu tối đen, sau đó lại hóa thành một đạo điêm đen, dung nhập trong lòng bàn tay của hắn.
Hắn dứt khoát nhanh chóng, dẫn dắt viện binh Thiên Ma Môn. lập tức ròi khói Lăng Đính Tiên Phong.
Bên phía Trấn Đông Hầu. mấy đại Vương hầu chinh lý lại tàn binh bại tướng, đẳng vân giá vũ, ròi Lăng Đính Tiên Phong.
Dương Phàm thu hồi đoạn kiếm, giọng nói của Vô Song truyền vào trong óc hắn:
- Cảm ơn!
- Không cẩn! Ta cũng không muốn dùng an nguy sinh mệnh của ngươi làm tiền đặt cược!
Dương Phàm khẽ thớ dài.
Sau khi hắn sử dụng đoạn kiếm, phát động hai lẩn công kích liều mạng, Vô Song từng dùng thần thức truyền âm:
“Một chiêu này. nhiêu nhắt chi có thể cho ngươi liên tục sử dụng ba lượt, nểu không ta sẽ khó mà khôi phục thân thể. Nếu sử dụng số lẩn càng nhiều, thời gian cần thiết để ta khôi phục sẽ càng lâu dài.”
Trên lý thuyết, loại công kích liều mạng này, nhiều nhất có thể duy trì Dương Phàm liên tục sử dụng ba lượt.
Nhưng là, ở thòi điểm Dương Phàm phát động lẩn thứ ba, Hoán Thiên Nha sinh ra cảm ứng.
Vô Song ở trình độ nhất định nào đó đã lừa gạt hắn.
ở dưới tình huống bình thường, đích xác có thể liên tục sử dụng tối đa ba lượt, một khi vượt qua Vô Song cũng đã khó mà khôi phục thân thể.
Nhưng, sau trận chiến cùng Hoàng Vò Hẩu. Vô Song đã bị nguyên khí đại thương, gần như mệt mói kiệt lực. Như vậy tính ra, trong vòng một ngày, đã sử dùng ba lượt.
Dương Phàm là lợi dụng Truyển Tống Trận, trong nháy mắt trở về Tiên Đạo Tông, trung gian không có nhiêu thòi gian lắm đê dịu đi.
Cho nên. vừa rồi Dương Phàm mới cho Trấn Đông Hầu một lựa chọn đường lui.
Ngược lại Trán Đông Hầu cũng không dám lấy tánh mạng của mình ra đùa, chi đành phải ra lệnh một tiếng, lui binh.
Nhìn theo đại quân Trấn Đông Hẩu rời đi. Dương Phàm thờ phào một hơi, đáv lòng như bị tảng đá đè cũng an ôn lại.
- Bắt đẩu từ hôm nay. bổn vuơng hứa trong vòng một trăm năm không phạm đến Tiên Đạo Tông, nếu ngày nào Dương đạo hữu còn ở lại tông này, thế lực bén ta cũng sẽ không bước vào nơi đây nửa bước.
Giọng nói của Trấn Đông Hẩu trầm ổn hữu lực. vang vọng khắp không gian.
Loại ngạo khí này. không băng lạnh như Vô Song khiến người ta cách xa ngoài ngàn dặm, cũng không độc lập hờ hững lánh đời như Thiên Thu Vô Ngân, mà lại khiên cho nguời ta có một loại cảm giác bình thán vô sự không cứng ngắc không mất tự nhiên.
Quân bén phía Trấn Đông Hầu và cường giả Ma Môn. rất nhanh nít lui khói Lăng Đính Tiên Phong, rời xa Thánh địa tu tiên Tiên Loan Cửu Phong.
Mà cường viện đến từ hoàng cung Đại Tần, nhung không có lập tức ròi đi.
- Cảm tạ Tần Hoàngbệhạ lẩnnày ra tay viện trợ!
Bạch Vũ lão tiên thi lễ nói với Tần Hoàng.
Tần Hoàng lạnh nhạt hờ hửng nói:
- Nếu không phải vì ngăn cản kế hoạch của phán quân, quá nhân sẽ không ra tay!
Nói trắng ra Tần Hoàng cùng Tiên Đạo Tông tạm thòi liên thủ. chẳng qua là vì ích lợi của bán thân mỗi bên.
Địch nhân lớn nhất của Tẳn Hoàng, trừ Yêu Hoàng Cảnh, ngoài ra bên trong còn có Trấn Đông Hầu này là một nhân vật tạo phản lớn nhất.
So sánh ra, Tiên Đạo Tông sống một mình một góc. đứng ngoài thế tục. tuy 1‘ẳng không thản phục Vương Triẻu Đại Tân, nhưng ít ra sẽ khôngphải là phản loạn là địch.
- Trước khi rời đi, bổn hoàng lưu lại một câu: thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!
Ánh mắt của Tần Hoàng lạnh lùng đảo qua Tiên Đạo Tông, rồi ánh mắt dừng lại trên người Bạch Vũ lão tiên và Dương Phàm trong chóp mắt.
“Không đi. lập tức sẽ ròi Nội Hải.” Trong thanh âm của Dương Phàm lại có một tia thẫn
thờ.
“Sau này còn gặp lại.” Thiên Thu Vô Ngân thán hình nhoáng lên một cái, chìm vào trong biên sâu, thanh âm mờ mịt không chừng từ phương xa truyền lại: “Nếu có duyên sẽ gặp lại ở Đại Tần Vương Triều.”
“Đại Tần Vương Triều? Thiên Thu Vô Ngân... Ngươi liền khẳng định như vậy sao?” Trong mắt Dương Phàm hiện lên một tia sáng kỳ dị.
- Chúng ta quá thực lại gặp nhau... Tuy nhiên việc thế gian này cuối cùng khó có thể đoán trước, bởi vì lập trường của mỗi người khác nhau, lần sau gặp nhau, có thể là băng hữu, hoặc cũng có khi là địch nhân!
Thiên Thu Vô Ngân vẫn thán sắc bình thản, ở xa xa nói với Dương Phàm.
Bỗng nhiên, tay áo hai người không gió mà tự lay động, sinh ra luồng dao động khí vô hình.
Giờ khắc nàỵ. tại chiến trường tu tiên tản phá bi thương này, dường nhưtất cà tạp âm đều biến mất. trong tầm nhìn một mảnh mơ hỗ, trong thiên địa lúc đó, chi còn lại có hai người.
------oOo------