Bạch Vũ Lão Tiên lại quan sát Dương Phàm vài lần, trong mắt chợt lóe tinh quang, vuốt râu cười:
- Chuyến này Dương trưởng lão tham gia Cửu Long Thịnh Hội. sợrẳngcó đại ki’ ngộ.
- Quá nhiên không thể gạt được Đại trường lão.
Vì vậy Dương Phàm nói những gì trải qua ở Cửu Long Thịnh Hội.
Trong quá trinh này, Ngay cả B ạch Vũ Lão Tiên cũng cảm giác được nang động tâm thần, cuối cùng thở ra thật dài:
- Tiên Tân Thủy Hoàng cùng Bách Tộc Man Vương, đêu là nhân vật thân thoại đại danh lừng lẫy thời kỳ thượng cổ. Có người nói bọn họ khi đó đánh nhau, phía sau đều có đại nhân vật Thượng Giới ủng hộ. Bằng không thời kỳ thượng cô tu tiên thịnh thế, Ngay cả phù xuống một hai vị Chân Tiên, Chân Ma, cũng bất lực xoay chuyểnđại cục.
- Ngược lại Dương trưởng lão cùng Thiên Thu tông sư, một trận chiến này kích phát ý chí tinh thân lưu lại trên tượng đá thượng cổ, cơ duyên như vậy, sợ răng còn quy giá hơn cả Chí bảo Long Khí, tiên đan thần dược.
- Đây là bí phương truyền thừa nhất mạch Tiên Đạo Tông, tụ tập rất nhiều tài liệu trân quý đã cân bốn năm trăm năm, lại còn phái dùng vô thượng thân thông luyện chế bốn năm trăm năm nữa.
Bạch Vũ Lão Tiên đơn giản đề cập một chút, hàm hỗ cho qua.
Dương Phàm biết rõ bí phương quý giá như vậy. Bạch Vũ Lão Tiên cũng không thể tùv tiện nói cho hắn.
- Nghe nói Dương trường lão là dược sư V thuật siêu tuyệt, nếu như có thể ở lại Tiên Đạo Tông, bí phương này sớm muộn cũng sẽ truyền cho Tuệ Tâm...
- Ha ha, Đại trưởng lão không cẩn bổ trí khổ cực như vậy. Tuệ Tâm là một thành viên Tiên Đạo Tông, nếu nàng tiếp nhận chức vị Đại trường lão, nếu trong tông sau này có chuyện phiền toái, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn.
Dương Phàm cười cười.
- Vậylà tốt rồi!
Bạch Vũ Lão Tiên sớm có dự liệu, trong mắt tràn đầy ý cười.
Sau đó hai người Dương Phàm cáo biệt Bạch Vũ Lão Tiên, trờ lại động phủ của mình.
Đặng Thi Dao đi ra từ động phủ nghênh tiếp, khom người hành lễ. gặp mặt Hồ Phi.
- Ra mắt đại tẩu!
Hồ Phi cười hắc hắc, hắn cùng Đặng Thi Dao cũng đã quen biết.
Đặng Thi Dao mặt như đào hồng, ánh mắt ẩn tình, đổi mặt Dương Phàm mấy lần, như có ngàn vạn lời muốn nói.
Hồ Phi bĩu môi. ngồi một hỗi. trong lòng phát chua, lại đi ra bên ngoài.
Dương Phàm cùng Đặng Thi Dao tôn trọng như khách, ngồi trong sánh đường thinh thoảng mới thấy cười nói.
Đặng Thi Dao lại rất giữ lễ tiết, mỉm cuời phải che mặt. rất ít chủ động xen lời, chỉ có khi Dương Phàm hỏi mới uyên Chuyên nói chuyện.
Nói một lúc lâu, Dương Phàm không thể áp lực được ái dục tronglòng, bước lên ôm giai nhân vào lòng, hôn hít một trận.
- Tướng công, ởđây không tốt.
Đặng Thi Dao ngậm cười xấu hổ. trong lòng dù vui mừng, nhưng không cách nào tiếp thu được ở trong sảnh đường mà không tuân thủ "lễ tiết" cùng tướng công như thế này.
- Chỗ nào không giống nhau.
Dương Phàm không để ý, có ái dục liền phải như nước chảy thành sông, tự nhiên mà đến. huống hô đây còn là ở trên địa bàn của mình.
Không cho nhưng mà gì, Dương Phàm hôn sâu lên đôi môi đò giai nhân, tách mở hàng răng ngọc, quấn lấy chiếc lưỡi thom tho.
Đặng Thi Dao chống cự không được, càng không thể khổng chế ái đục trong lòng.
Nam Cung Hạm phụ trách hầu hạ. nhìn bọn họ náo nhiệt vô cùng, không khỏi kinh dị. trong lòng cô đơn, đồng thời không khỏi sinh ra một loại hâm mộ.