Thần thông cùa Dương Phàm Ngày xưa so với hiện tại đúng là kém xa mười vạn tám ngàn dặm.
Hắn rốt cuộc từ một tu sĩ bậc thấp vô danh, bước lên con đường của cường giả đinh phong nhất giới.
Trải qua ba trăm năm, Vụ Liễu Tran đã càng phồn vinh, xinh đẹp hơn trước cả trăm lần.
Trong phạm vi Tiên Thành khổng lồ như vậy, Vụ Liễu Trấn lại là một mảnh thanh minh, cũng coi như là cấm địa.
Không ai dám động thủ nơi này, nếu không cũng chỉ có một kết cục là diệt vong.
Cảm quan của Dương Phàm nhận ra được bốn lão quái Nguyên Anh đang tọa trấn bốn phía, còn có một gã Nguyên Anh đại tu sĩ đang ẩn nặc bí mật ở gần đó. là một lão già với khuôn mặt tiều tụy.
Chính là Bồ Thiên Quân Vương.
Khi Dương Phàm bước lên đường phổ Vụ Liễu Trấn, Ám Huyết Vương Triều với khả năng nắm giữ hết thảy động thái trong Ngư Dương Quốc đã lập tức đưa tin tức này truyền lên.
Dương Phàm thầm nghĩ khi một mình bước trên con đường quen thuộc này. gần như không nhìn thấy một gương mặt quen thuộc nào!
Ngày xưa. nơi từng là lò rèn của Thiết Ngưu gia đã bị một hiệu thuốc bắc t hay thế.
Điểu duy nhất không t hay đổi chính là gia viên của Dương Phàm.
Hắn vừa mới đi vào Phổ Ái Y Quán, Bổ Thiên Quân Vương đã đi tới nơi này.
- Tu vi của ngươi tiến bộ thật khiến ta vui mừng nhất đó!
Dương Phàm tán thưởng đánh giá Điệp Liên. Nhìn qua, nàng chi mới là một cô gái chừng hai mươi nhưng tu vi đã đạt tới Hóa Thần trung kỳ.
Tuy nhiên, tiến bộ của Lâm Chung cũng không tồi. Tư chất của hắn không coi là tốt nhưng cũng tu luyện tới Nguyên Anh hậu kỳ.
- Ta hv vọng chính là thân nhân, băng hữu, đệ tử của ta ai cũng có thể phi thăng, hướng trường sinh bất tử.
Mặc kệ võ tình ác nghiệt với địch nhân như thế nào nhưng sau khi trở lại Vụ Liễu Trấn, đối với người thân một nhà, Dương Phàm vẫn không có gì t hay đôi.
Một người đắc đạo, chó gà phi thăng.
Đây chính là điểu Dương Phàm đang cổ gắng.
Chỉ một người thành tiên, dứt bó bao nhiêu thân nhân bằng hữu thì vô tình, cô độc làm sao?!
- Ha ha ha... Tư chất được lắm! Khônghỗ là hậu duệ của Dương gia ta!
Dương Phàm đánh giá Dương Uy một chút, phát hiện tu chất của hắn còn hơn cả đệ đệ mình.
•
- Nếu là lần đầu gặp mặt. ta cũng phải tặng con một ít lễ ra mắt đi!
Đối với tiểu điệt từ cùa mình, Dương Phàm đương nhiên không keo kiệt. Không chỉ cho hắn phục dụng những thiên linh vật như Tam Sinh Tuệ Thủy mà còn tặng cho không ít linh đan, pháp bảo.
Trong đó cũng khôngthiếu một kiện Truyền thừa linh bảo!
Đặc điểm của truyền thùa linh bảo là không có yêu cầu cao về mặt tu vi. Uy lực phát ra của nó có liện quan tới tu vi của chủ nhân.
Mặc kệ bình thường Dương Uy kiêu căng tự phụ hay hiển hòa khiêm tổn như thế nào, giờ phút này đều vô cùng kích động, liên mồm tạ bái.
- Đúng rồi, sao không thấy Dương Mạn sư muội?
Dương Phàm đột nhiên hỏi.
- Mầu thân gần trăm năm trước đã đi về cõi tiên rồi!
Dương Uy vội vàng đáp lại.
Khi tới đây. trong mắt Dương Lỗi cũng ảm đạm đôi phẩn.
- Nếu không thể may mắn thoát khỏi tử vong thì ta cần gì phải dịch chuyển, thuận theo tự nhiên là tốt nhất!
Trong mắt Dương Phàm là một mảnh minh thấu, lóe ra quang mang kỳ dị, phảng phất như đã nhìn thấu điêu gì đó.
Hắn trờ lại Vụ Liễu Trấn, gặp phải không chỉ là những cố nhân ra đi mà còn gặp rất nhiều người mói ra đời.
Khi Dương Phàm tĩnh tu hoặc là đi đây đi đó. Tin tức Dương Phàm trở về Tiên Thành, Ngư Dương Quốc, sắp tổ chức đại điển phục sinh đã truyền khắp toàn bộ Bắc Tần.
Tin tức này không chỉ chấn động muời ba quốc gia mà còn kinh động cả Man Di Cửu Tộc ở phương tây xa xôi.
Bất kể là tin Dương Phàm trở về hay là đại điển phục sinh cũng là đại sự nhấc lên kinh đào hãi lãng.
Biết được tin tức này, mười ba quốc gia Bắc Tần vô cùng mừng rở.
Trái lại, Man Di Cửu Tộc, năm đó từng hạ linh hồn huyết khế bậc cao. hoặc những tu sĩ từng chứng kiến thần uy của Dương Phàm đã vô cùng lo lắng.
Đại điển được chuẩn bị trong thời gian ba tháng.
Trong thời gian này, cường giá khắp nơi nghe thấy đều nhanh chóng tới đây.
Bất kể là để chứng kiến tông sư truyền kỳ năm nào hay là quan sát đại điển phục sinh có một không ai, chuyện nào cũng đầy lực hấp dẫn.