Nguồn: read.st
Thiên Lan Điện thật sự quá lớn, nếu muốn thu lấy nó thì quả không thực tế...
Ánh mắt Dương Phàm lóe lên không chừng.
Toàn bộ Thiên Lan Điện rộng tới hơn vạn dặm.
Thiên Lan Điện thật sự quá lớn. lại có trận pháp cùng tồn tại pháp tắc độc lập. muốn thu nó. trong một giới này chi sợ không ai có thể làm được.
Thấy tình hình đó. Dương Phàm ngược lại đua ánh mắt về hướng sâu trong Thiên Lan Điện.
Chi vài bước, Dương Phàm đi tới Thiên Lan tiên phủ Ngày xưa.
Ảo trận tầng ngoài Thiên Lan tiên phủ vốn sơ hờ rất nhiều, đối với Dương Phàm không khác gì thùng rỗng kêu to.
Đây là một tòa phủ đệ toàn thể do ngọc xanh tạo thành, bên trong linh khí lan tràn, cực kỳ nồng đậm. Ngay cả Thánh địa tu tiên Đại Tần đều chỉ có thể xếp rất xa phia sau.
So với mấy trăm năm trước, Thiên Lan tiên phủ giờ phút này nhiều chỗ tàn phá, bên trong còn thừa lại dung nham khô cạn. tản ra vài tia ấm áp.
Khôngbao lâu. Đông Phương dược sư cũng chạy tới.
- Đây là Thiên Lan tiên phủ trong truyền thuyết?
Đông Phương dược sư nhìn chằm chằm tài liệu của tiên phủ. không khỏi ngạc nhiên thán phục:
- Luyện chế tiên phủ này không ngờ dùng tài liệu trán bảo đếm trên đầu ngón tay trong một giới tạo thành. Chủ tài liệu hãn là Tinh Khuê Huyên Thạch, độ cứng còi của nó trong một giới gần như không thể phá hư. Càng kỳ diệu chính là, tiên phủ này pha tạp Linh uẩn Thạch, có thẻ hẩp thu thiên địa linh khi cũng trờ thành một bộ phận của trận pháp, khiên linh khí trong phủ như thực chất, mạnh hơn ngoại giới không chỉ gấp mười lần...
Dương Phàm nhắm mắt lại. lục lượng Địa Hồn Căn nắm trong tay toàn bộ Thiên Lan tiên phủ.
Tiên phủ cũng không nhỏ. phạm vi chừng trăm dặm, trong đó ẩn chứa pháp tắc vi diệu, có thể khiến không gian bén trong khuếch trương.
- Quá thật là Kỳ diệu a. Chỉ là nền móng tiên phủ này ăn sâu vào trong Thiên Lan Điện, nếu muốn thu nó. nhất định phải cắt đứt nền móng.
Dương Phàm thì thào lẩm bẩm.
Đông Phương dược sư ở bên cạnh vừa nghe lời ấy, trên mặt không khỏi lộ vẻ hoảng sợ.
Dương Phàm này không ngờ muốn thu Thiên Lan tiên phủ này đi!
Bởi vì Địa Mạch Chi Tích hoàn toàn được chữa trị. bất kể Thượng Giới Tiên Khí hay là Thiên Lan Điện đều không còn ý nghĩa tồn tại.
Thiên Lan Điện thật sự quá lớn, lại có trận pháp khổng lồ. thần thông nhân giới muốn thu nó căn bản không có khả năng.
Nhưng là thể tích của Thiên Lan tiên phủ lại chi bằng một phần trăm, có thể thửmột lẩn.
Không bao lâu. Dương Phàm vận chuyển lực lượng Địa Hồn Căn. độn xuống dưới Thiên Lan tiên phủ.
Nếu là Thổ Độn Thuật bình thường tự nhiên không thể làm được điều này. nhưng là Dương Phàm nắm trong tay Địa Hôn Căn lại có thể làm được.
Chỉ là duới tình huống như vậy, pháp lực tiêu hao thật lớn. Dương Phàm nhiều nhất kiên trì nửa canh giờ.
ở phía dưới Thiên Lan tiên phủ có bốn cơ sờ. là cây cột màu vàng lợt. đường kính có đến mười trượng, phía trên phủ kín hoa văn phúc tạp. hơn nữa bị cấm chế phong tòa.
Dương Phàm cảm thấy khó giải quyết vô cùng, phát giác tài liệu cây cột màu vàng lợt kia chi sợ Không phải nhân giới có thể có được.
Đột nhiên, một cỗ uy áp cường đại tản ra, Đông Phương dược sư ở phia trên tiên phủ lập tức ràng mình một cái, tất cả Pháp bảo trên người đều nhất tề kêu nang lên.
Bởi vì trong Thiên Lan Điện có pháp tắc riêng biệt, cho nên Dương Phàm phát huy lực lượng vượt qua hạn chế của Nội Hài. sương máu trong hư không cũng chi chợt lóe rồi mất.
Đang...
Xích Dương Kim ò Kiếm lại tiếp tục chém, vết mè trên cây cột lại sâu thêm.
Nhưng là đường kính cây cột này tới mười trượng, Dương Phàm hao hết pháp lực chém ra vết mé chi như là một góc núi băng.
Hô
Dương Phàm trớ lại trên tiên phủ. phun ra một hơi dài.
Việc này tuy rẳng khó khăn, nhưng là có hv vọng Dương Phàm sẽ không từ bó.
Chờ sau khi khôi phục nguyên khí, Dương Phàm lại độn xuống dưới, khống chế Thượng Giới Tiên Khi chém hai lần.
Với pháp lực của hắn, chỉ có thể duy trì Tiên khí chém hai lần.
Thấy toàn bộ tiên phủ biến mất trước mặt. Đông Phương dược sư bị dọa nhảy dựng, không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối.
Vật thể khổng lồ như vậy, với thần thông của Đông Phương dược sư cho dù không có hạn chế gì cũng không thể thu nó đi.
Điều này cùng thần thông pháp lực của cá nhân có liên quan.
Sau khi thu tiên phủ vào Tiên Hồng Không Gian, Dương Phàm quan sát một chút, phát hiện tiên phủ này có chút tản phá, cẩn tốn thời gian tu bổ.
Đồng thời, bổn cây cột màu vàng lợt vô cùng thô to gắn liền phia dưới tiên phủ. đây tuyệt đối là tài liệu thượng giới.
Dương Phàm hạ quyết tâm, ngày sau có thời gian rỗi, đem đại bộ phận tài liệu thượng giới này dung nhập vào trong tiên phủ, luyện lại một lần. tăng cường lực phòng ngự. Còn thừa một ít tài liệu, có thể cũng đủ dùng đê luyện khí.
Vào lúc Dương Phàm nghĩ cách thu Thiên Lan tiên phủ, Đông Phương dược sư đã thăm dò chung quanh Thiên Lan Điện.
- Hmm, Thiên Lan Điện lớn như vậy. có lẽ còn có mật địa chua thăm dò.
Dương Phàm nói rồi cùng Đông Phương dược sư chiacùng nhau đi tìm.
Tuy nhiên tại ngày này. đoàn Liên Hoa Tam sắc trong cơ thể Dương Phàm đột nhiên
rang động.
Dương Phàm cảm nhận được một nguy cơ không hiểu.
- Không tốt...
Dương Phàm bước một bước tới trước mặt Đông Phương dược sư. cầm tay hắn lập tức trốn xuống phía duới tiên phủ.
Phía dưới tiên phủ, nối liền Địa Mạch Chi Tích trước kia.
“Bá!” một tiếng, bóng dáng hai người biến mất.
Tiến vào chỗ sâu trong Địa Mạch Chi Tích quen thuộc, Dương Phàm phát giác cỗ nguy cơ kia chưa biến mất. ngược lại càng ngày càng gần.
- Xảy ra chuyện gì?
Đông Phương dược sư khẽ hô.
Xuỵt!
Dương Phàm ra hiệu Đông Phương dược sư chớ lên tiếng, cũng ẩn giấu khí tức đến mức tận cùng, dung hợp cùng toàn bộ địa mạch, tuy hai mà một.
Cũng may địa mạch này vốn là do hắn chữa trị và gầy dựng lại sinh cơ, mức độ hòa hợp cực cao.
Đông Phương dược sư cảm giác mình chìm trong một loại cành giới kỳ diệu, dường như máu thịt toàn thán trờ thành một bộ phận mỗi một tấc đất chung quanh!
Vút!
Một dải sáng màu vàng lợt giống như cực quang từ cuối chán phóng đến. trong nháy mắt tới Thiên Lan Điện.
Đột nhiên một cỗ khí tức kinh khủng làm người ta hít thớ không thòng khuếch tán toàn bộ Thiên Lan Điện.
Vạn dặm yên tĩnh, áp lực không tiếng động.
Người tới dĩ nhiên là hai người.
Trong đó một người năm nhân tao nhã mặc ngân bào. trên thản phát ra khí tức Thần thú, hết sức quen mắt.
Đẳng Linh Xà Vương!
Dương Phàm cùng Đông Phương dược sư liếc nhau, trong mắt đều là kinh hãi.
Thanh niên này chắp tay ngạo nghễ, toàn bộ Thiên Lan Điện dường như run rẩy duới chân hắn, trên người ngưng tụ một cỗ kiếm khí giống như cực quang, hiện ra ánh sáng nhạt màu vàng lợt.
Dương Phàm không dám chủ động cảm giác cụ thể.
Thông qua cảm quan địa mạch, trong đầu hắn hiện lên một bóng người giống như thanh kiếm sắc bén tuyệt thế. dường như trong thiên địa chỉ còn lại một mình hắn ta.