Năm tháng cũng không lưu lại chút dấu vết gì trên mặt hắn. Nhưng hắn thống lĩnh phiến hải vực này đã chừng một vạn năm, trải qua vô số sóng gió.
Phía sau Bồng Sơn tán nhân có hai gã Hợp Thể đại tu sĩ, một trung niên lùn mập và một nữ nhân xinh đẹp lạnh lùng, tu vi đều cao hơn nhiều đảo chủ Trúc Lâm Đảo.
Sau khi nghênh đón ba vị khách quy này tới vị trí khách quy, Trúc Lâm Đảo chù lúc này mới thớ phào một hơi.
Vũ Nghiên bat tới trên đài cao, một đôi mị nhãn câu hồn đoạt phách liếc nhìn Dương Phàm. Điều này hoàn toàn tương phản với khí tức cao thượng trên người nàng ta!
Nàng nói xong, lấy ra khối băng quan, bên trong có một lão già với chòm râu trắng như tuyết, trên mặt vẫn mang theo vài phần hồng nhuận.
Dương Phàm hít sâu một hơi. bước ra một bước đã đi tới đài cao khiến nơi này khẽ ồ lên một tiếng.
- Tiến hành theo kế hoạch đi! Có Đại đảo chủ tọa trấn, cho dù ngươi thất bại, nữ nhân họ Hoàng kia cũng không dám làm gì ngươi cả! Mà bản trường lão Ngày sau sẽ luôn yêu thương ngươi...
Trong chóp mắt này, Vũ Nghiên đã truyền âm cho Dương Phàm.
Mà Ngay sau đó, thanh âm của nữ nhân áo vàng vang lên trong óc hắn:
- Cố gắng hết sức đi! Chỉ cần thành công, bản trưởng lão liền thiếu ngươi một nhân tình, toàn lực bảo hộ sự an toàn cho ngươi!
Trong lòng Dương Phàm âm thầm kinh ngạc, chợt nghiêm túc hẳn lên.
Lệ quang chợt lóe lên trong mắt hắn, cũng không quản hai người này nói gì, bảo gì, đều làm theo kế hoạch của mình.
Lần này. hắn không xuất ra Hoàn Hồn Pháp Đàn, Dương Phàm ở Ngay trên đài cao bắt đầu thi pháp.
Không có Hoàn Hồn Pháp Đàn phụ trợ. Dương Phàm nhất định phải toàn lực ra tay.
Hắn chậm rãi mở ra song chưởng, sau lưng xuất hiện một hư ảnh ngũ sắc, nở rộ quang hoa rực rỡ sáng chói, bành trướng gấp trăm lẩn.
Toàn bộ những tu sĩ dưới Hợp Thể đại tu sĩ ở Trúc Lâm Đảo đều cảm thấy một cỗ áp lực lớn lao áp lên linh hồn.
Ngay cả Trúc Lâm Đảo chủ. tâm thần cũng run rẩy: ̉S
- Tông sư tới từ nội lục này không ngờ còn thâm hậu hơn so với suy nghĩ của ta!
($y.
VũNghiên, nữ nhân áo vàng và Bồng Sơn tán nhân ánh mắt đều lóe lên.
Trong mắt Vũ Phức là một mảnh kỳ dị:
- Không ngờ hắn lợi hại như vậy! Thực lực chi sợ có thể sánh bằng Hợp Thể đại tu sĩ, xem ra lúc trước ta lo lắng cũng đã bằng thừa rồi.
Từ khi gặp Dương Phàm, Vũ Phức trong lòng nổi sóng, nảy sinh tinh ý với hắn. Chỉ tiếc thái độ cùa Dương Phàm luôn bình đạm, không tò ý gì khác.