Cỏ gái này chóp nhẹ đôi mắt vô tu ngây thơ, quan sát Dương Phàm mấy lần.
Khí chất của Dương Phàm không giống như lúc xưa, lúc này càng lộ ra mấy phần trưởng thành và tang thương.
Mặt dù biến thành trung niên nhưng mị lực cũng không giống như những kẻ đầu đường xó chợ. vẻ đẹp héo úa của vẫn Hoa trung kỳ có mấy phần như ánh trời chiêu.
Dương Phàm hiểu được, dựa theo quy luật sinh mệnh tự nhiên, bản thân mình đi qua giai đoạn giàu sinh cơ nhất, thanh xuân xinh đẹp. không còn tồn tại nữa.