Người ta vẫn nói người sắp chết thường không nói đổi.
Cho nên những người này đều nửa tin nửa ngờ.
- Đây là nguyện vọng của lão hú.
Dương Phàm run rẩy nói. chòm râu bạc khẽ run nan, thân hình lắc lu muốn ngả, phải mượn dùng quải trượng mới ôn định Thân hình được.
- Lão nhân gia, ngài cẩn thận.
Một tên tu sĩ hảo tâm vội vàng đỡ lấy hắn.
Lão già Hợp Thể trung kỳ kia trầm ngâm một chút rồi đáp:
- Được rồi, ta chỉ có thể thử một lẩn. nhưng tin tức này có lọt được vào tay Đại trường lão hay không thì cũng không thể khẳng định được.
Đợi một lúc, lão già Hợp Thể trung kỳ kia trờ lại, lắc đẩu nói:
- Trường lão trong tông nói rằng chuyện này vớ vân cho nên ngươi hãy mau rời đi đi!
- Buồn cười!
Dương Phàm giận tím mặt. nan nan nói:
- Các ngươi dù không cho phép, lão hủ cũng sẽ liều mạng xông vào.
Rồi sau đó, những thủ đoạn công kích đều chi như làn gió thoảng mà thôi.
Những tu sĩ kia động tác chậm rãi, như hãm vào bùn lầy. Đột nhiên, toàn bộ cánh tay của chúng trớ nên khô gầy, không chút sinh cơ nào. Kẻ nào may mắn kịp phản ứng. kịp chặt đi một cánh tay thì may mắn bảo mạng.
Kẻ nào bất hạnh thì tu vi lập tức đại giảm, sinh mệnh lực héo rũ, hóa thành một khối thây khô, cực kỳ đáng sợ.
- Ah...
lỉớng lão hét lớn.
Toàn trường khiếp sợ. hít sâu một loi lãnh khí.
Dương Phàm cười cười, không hể động thủ. Bởi vì ở giai đoạn này, hắn không có năng lực đối kháng về mặt lực lượng, đặc biệt là những công kích.
Hắn muốn dùng mọi cách để đối phương chủ động ra tay với hắn.