Nhưng hắn chi lộ ra vẻ cười, duới đả kích thật sự tàn khốc, bất cứ tự tin và chiến ý gì, cũng suy giảm lớn.
Chiu chiu! Kiếm quang màu vàng nhạt, giống như cực quang, quét qua phía chán trời, hư không vạn dặm rất ngắn, giống như một bước xa.
Loại công kích kiếm đạo này gần như bỏ qua khoảng cách không gian, Dương Phàm vẻn vẹn chỉ có thể thấy trên người Vô Song, hay là khi dung hợp với đoạn kiếm, có thể chạm tới.
Trong đó, không gian không chỗ nào không có, pháp tắc không gian có thể tiếp xúc trước nhất.
Hư không vạn dặm ngắn ngủi, duới một kiếm tùy tiện của đối phương, nhu thùng rỗng kêu to.
Vào thời khắc nguy cơ Luân Hỗi Quả trong cơ thể Dương Phàm bộc phát ra một mảnh hào quang, lực lượng trước đây vận Chuyên tích tụ, tăng lên tới đinh điêm.
Đóm lửa bắn tung tóe, trong hư không sinh ra một luồng vết nứt không gian dài mấy thước, bên trong một vùng tối đen như mực, thôn phệ vạn vật.
Trong luồng kiếm khí xé rách hư không kia. một luồng tà ý xuyên thấu qua Luân Hỗi Bàn, oanh kích trên bản thể Dương Phàm.
Luân Hỗi Bàn tuy rẳng trải qua tẩy lễ dài hạn của không gian dao động, Ngay cả là lực lượng của không gian dao động, cũng có thể dời đi và suy yếu.
Nhưng đổi mặt với vết nứt không gian sau khi phá nát chân không, luồng lực lượng kinh thế siêu cường tuyệt luân, Ngay cả là Luân Hôi Bàn, cũng chi có thể dời đi một phần mười.
Sau khi lực lượng cường đại đến một trình độ nào đó. bất kể là Luân Hỗi Bàn, hay là khi Luân Hôi Quả dời đi suy yếu, cũng tổn nhiêu công sức.
Luân Hỗi Bàn cùa Dương Phàm, thành công ngăn một kích cùa Kiến Hoàng, nhưng kiếm ý công kích với đại đạo to lớn, lại xuyên thấu không gian, khiến tâm thần Dương Phàm đã bị tổn thương rất lớn. đây vẫn là kết quả sau khi Luân Hỗi Quả làm lực lượng suy yếu tạo ra tổn thương nhất định.
- Đây là tiên khi gì?
Kiếm Hoàng nao nao. nhưng lão có thể thấy được, vòng tròn này vừa mói được nhập vào cấp Tiên Khí, nhưng là thần thông huyền diệu, khiến lão ngạc nhiên.
Trong lúc tâm thần Dương Phàm bị thương, thu hồi Luân Hỗi Bàn, nắm chặt thời gian chữa trị thương thế.
Nhưng trong bàn tay hắn nắm chặt tấm ngọc phù kia.
Tiếng nói vừa dứt. sau lưng Dương Phàm hiện lên một thân ảnh màu vàng nhạt như tuyệt thế lợi kiếm.
Hô! ̀m! Không ngờ Kiếm Hoàng dùng tốc độ đáng sợ. hiện thân sau lưng hắn, một cước mang theo kinh phong màu vàng nhạt, quét vê phía hai chân của hắn.
Dương Phàm chi cảm thấy hai chán hơi lạnh, luồng hàn ý kia khiến linh hồn của hắn run
rẩy.
Nhưng dưới sự vận chuyển của Luân Hỗi Bàn, con ngươi của hắn bộc phát ra lệ quang khiếp người, trong tay xuất hiện tiên kiếm phát ra kim quang xích viêm, mạnh mẽ bổ từ trên xuống dưới.
Bịch! Một cước cùa Kiếm Hoàng đá lên Kim ô Kiếm, phát ra tiếng động nặng nề, không khỏi kinh hô.
Hào quang màu vảng đáng sợ kia tan nát, không gian gợn sóng hiện lên liên tục, sóng nhiệt khi đáng sợ kia đủ có thể trong nháy mắt đốt cháy linh hồn thành khói bụi.
Xích Dương Kim ỏ Kiếm của Dương Phàm hiển nhiên không phải tiên khí bình thường, dưới quán chú của Thái Hu Thiên Hóa, bộc phát ra lực lượng kinh người.
Kiếm Hoàng lấy nhục thể tiếp công kích tiên khí cường đại này, vô hình trung bị thiệt ngẩm, một chân phốc một tiếng, bị rạch phá ra một vết máu.
Mà hổ khẩu Dương Phàm run lên, phun ra một búng máu. bắn ra ngoài.
- Bổn Hoàngkhôngngờ bị thương?
Kiếm Hoàng nói với vẻ kinh nghi bất định.
Từ sau khi lão yên vị Kiếm Hoàng, phóng nhắn Ngoại hải Vực, có thể tổn thương lão, phóng nhãn một giới, gần như không có.
Giờ phút này. lão không ngờ bị kẻ tử địch gây thương tích, mặc dù chỉ là vết thương ngoài da.
Khi lão phát hiện tiên khí thứ hai trong tay Dương Phàm, hơn nửa là loại kiếm công kích, trong mắt lộ ra vẻ tham lam.
Kiếm Hoàng quát lớn một tiếng, trên người dâng lên một luồng chiến ý kinh người bễ nghễ vạn vật, ý chí thiên uy vô tận, hình dáng kiếm ý vô hình, cuồn cuộn mãnh liệt hướng tới Dương Phàm.
Cùng lúc đó trong tay Kiếm Hoàng, ngưng tụ ra bảy tám luồng kiếm quang màu vàng nhạt như vừa rồi.
Dưới sự quét qua cùa Tam Túc Kim ô, chặn sáu luồng kiếm quang màu vàng nhạt đến trước mặt.
Hai luồng kiếm quang đến từ phía bên, mang theo vết hở màu đen rất nhỏ. trong nháy mắt đánh úp lại.
Hai luồng kiếm quang, đến từ bên trái bên phải. Luân Hỗi Bàn của Dương Phàm bắn ra một tiếng Đinh, chi kịp ngăn một luông.
Một kiếm quang màu vàng nhạt từ phương khác đến. vô tình phá vỡ Tử Long Chiến Giáp.
Phù phù một tiếng, một cách tay của Dương Phàm bị chặt đứt. hắn thậm chí không quan tâm, chi sốt ruột: Không biết cô gái áo vàng kia có tới kịp lúc không?
Kiếm Hoàng cười lạnh, trong không gian lại cuồn cuộn dâng lên một lưỡi kiếm màu vàng nhạt, thành hơn trăm ngàn, đánh úp bao phủ lại.
Keng keng keng.
Tiếng kim loại vang liên tục, tất cả công kích, đều bị một thân ảnh đung đua ngăn cản.