- Dương tông sư. Tử Lân Ngọc Thiếu chết ở Phù Không Kiều, cuối cùng chỉ có ngươi, Chân Ma Hinh Già, còn có nam tử xấu xí kia đi vào Nghịch Thân Điện. Chúng ta đợi mấy năm, cuối cùng chỉ có ngươi đi ra. không biết Nghịch Thần Thuế Thiên Huyết như thế nào rồi?
Một gã Chân Ma mang theo vẻ xu nịnh, cười hỏi.
- Tục truyền, Tử Lân Thiếu Ngọc là bị Dương tông sư tiêu diệt, có đúng hay không?
Lại một gã Chân Tiên hỏi.
- Chỉ có một mình Dương tông sư đi ra. tất nhiên là hắn đạt được ThầnHuyết rồi! Có thể lấy ra đê chúng ta mớ rộng nhãn giới được không?!
- Đúng đúng... Cho dù chi liếc mắt nhìn Thần Huy á một cái. chúng ta đã thỏa mãn rồi.
- Bản Sứ giả chi muốn biết tung tích của Hinh Già thiếu chủ, mong Dương tông sư chi giáo.
Dương Phàm bị nhiều tiên nhân như vậy vây quanh, vô cùng khó chịu nhưng cũng không tiện kết địch với nhiêu Sứ giả Thượng giới như vậy.
Dù sao những người này đều có chỗ chống lưng vững chắc ở Thượng giới.
Hồ Phi và Hầu Đông đứng bên cạnh Dương Phàm, trong mắt cũng có chút tò mò. chỉ là vẫn duy trì sư trầm măc.
Khiên Dương Phàm cảm thấy tò mò chính là Bàng trường lão, Cửu Thiên Long Hoàng đều không tiến vào Phù Không Kiều, đều sống sót đi ra.
- Nghịch Thần Thuế Thiên Huyết. bản thân nó chính là một huyển nghi ở thất giới, thứ cho Dương mỗ không có V kiến, về phần cái chết cùa Tử Lân Ngọc Thiếu...
Thần thức Dương Phàm đảo qua đại lục, kinh di một tiếng, không thấy bóng dáng của Tường Vân tặc tiên.
Tử Lân Ngọc Thiếu bề ngoài là chết vào tay Dương Phàm nhưng thực ra là đo Tường Vân tặc tiên ra tay.
Những Sứ giả tiến vào Huyết Nhật Điện, chỉ có Tử Lân Ngọc Thiếu và Chân Ma Hình Già là tu vi cao nhất, thán phận cũng có chút đặc biệt.
Mà cáu chết cùa Tử Lân Ngọc Thiếu nhất định là phải liên can tới Dương Phàm, trừ khi bắt được Tường Vân tiên tặc, nói ra chân tướng. Đáng tiếc kẻ này giảo hoạt đa đoan, chi sợ đã quay về Thượng giới.
Chân Ma Hình Già bị Dương Phàm diệt sát nhưng lại bị tinh thần ý chí của ma tôn chù đạo. phản hỗi Thượng giới.
Ánh mắt Dương Phàm nhíu lại, Luân Hồi Quả trong cơ thể đột nhiên thiêu đốt. sinh ra một mảnh sinh mệnh hông quang huyến lệ.
Song chưởng hắn mở ra, hơn trăm đạo sinh mệnh hồng quang phụt ra, lập tức xuyên thủng thương khung mấy chục vạn dặm.
- Ahhh...
Những tiếng kêu thảm liên miên không dứt. Phàm là những tiên nhân bị hồng quang đánh trúng, thân thể nháy mắt khô héo, sinh mệnh lực như bị rút đi. sau đó hóa thành phấn toái.
Vẻn vẹn Chỉ qua một cái hô hấp. có tới bổn năm tên tiên nhân ngã xuống. Những người khác may mắn bảo mệnh thì cũng thương cân động cốt. nguyên khí đại thương.
Truớc khi Hầu Đông quay lại Thượng giới, dặn dò Dương Phàm:
- Sau khi phi thăng Thượng giới sẽ xuất hiện ở Phi Thăng Thai. Nhưng khi đó sẽ có nhiều Phi Thăng Thai, ngươi phải cẩn thận tránh bị người ta nhìn ra thân phận.
Hồ Phi từ khi biết được Cửu u Ma Đế là kẻ có thù giết cha thì liền khắc khổ tu luyện, giờ phút này cũng đủ năng lực phi thăng, chỉ là vẫn đang áp chế mà thôi.
Dương Phàm hiểu được Hồ Phi đang rất nóng lòng phi thăng, tiếp tục gia tăng thực lực.
Sau khi trớ lại Thanh Giang Hà, Hồ Phi quyá định ba năm nữa sẽ phi thăng.
Trong lúc này, Hồ Phi nếm thử dùng một giọt Nghịch Tiên Huyết.
Hồ Phi sau khi dùng một giọt, cảm thấy thể chất bản thân mạnh hơn nhưng cũng không thấy có gì đặc biệt.
Chờ sau khi hắn dùng tới ba giọt, rổt cục phát sinh biến hóa.
Hầu mao bên ngoài thán hắn rút đi, ngưng kết một tầng lân bì màu tím móng manh.
Tầng lân bì màu tím này khiến lực phòng ngự của Hồ Phi tăng nhiều. Hắn cảm giác thần thông và lực lượng bản thân đêu tăng trường.
Thấy vậy, Hồ Phi liên tục dùng tới một nửa bìnhNghịch Tiên Huyết.
Kết quả, lân bì màu tím chẳng những dày thêm mà thân thể còn sinh ra biến dị khác.
Hai năm sau, chỉ cần Hồ Phi vận chuyải thần thông, sau lưng hắn còn xuất hiện một đôi cánh, dài chừng hai trượng, khiến tốc độ tăng nhiêu.
Dương Phàm có thể xác định, Huyết mạch và thể chất Hồ Phi đã sinh ra biến dị, tu chất và tiềm lực đều gia tăng không ít.
Điểu này không khỏi khiến Dương Phàm nhớ tới không gian ma vực. các loại ma vật thông qua chém giết, cắn nuốt ma hạch, thân thể sinh ra biến dị, cũng không ngừng mạnh mẽ hơn.
Hắn ẩn ẩn cảm thấy được một “di thiên đại cục”, nhưng lại không thể nói rõ ràng.
Ngoại trừ Nghịch Tiên Huyết. trong tay Hồ Phi và Dương Phàm còn có Nghịch Linh HuyếtT
Hiệu quả Nghịch Linh Huyết kém hơn một chút Dương Phàm cẩn thần mang cho một ít thân hữu hậu bối có tư chất hơi kém hơn trong Tiên Hỏng không gi.an.
Như Dương Thần con hắn, sau khi kế thừa Huyết mạch thì thiên phú bản thân và tiềm lực kinh, nhân, Dương Phàm cũng không cho hắn dùng Nghịch Linh Huyết!
Hắn tổng cảm thấy được trong Thần Huyết có một nhân tổ không ổn định, hoặc tiềm ẩn một âm mưu nào đó mà không ai biết được.
Tuy nhiên, Nghịch Linh Huyết không mang tới chút phiền toái nào cho Dương Phàm cả, nhưng lại có một loại cảm giác không thể hoàn toàn nắm giữ trong tay.
Mà Nghịch Tiên Huyầ. Dương Phàm mơ hồ còn có thể cảm nhận được một tính nguy hiểm nhất định, lại càng không thể nắm được trong tay.
Cũng may Huyết mạch bản thân Hồ Phi vô cùng cường đại, tính nguy hiểm trong Nghịch Tiên Huyết lại nhỏ hơn rất nhiều so với thường nhân.
Hồ Phi đứng trên đài cao. trên lưng triển khai một đôi lôi đực, trên người lóe lên tử lân với hàn quang nhàn nhạt! Con mắt thứ ba của Hồ Phi cũng mở ra, phát ra kim mang với một ít huyết trạch.
- Hắn đã không còn đơn thuần là Tam Nhãn Thông Thiên Thánh Hầu nữa rồi... Đã cường đại hơn trước rất nhiều.
Đại điên phi thăng châm dứt. cường giả nhân giới rời đi.
Hai tay Dương Phàm chắp sau lưng, thần thức tản, ra có thể bao phủ toàn bộ Đông Thắng Đại Lục, thậm chí kéo dài tới Ngoại Hải Vực.
Lần đầu tiên, hắn phát hiện ra không gian nhân giới thật sụ nhỏ bé.
Vô số không gian cùng loại Đông Thắng Đại Lục gộp lại, hình thành Phàm giới, một trong thất giới.
^VY
Phàm giới mênh mông, Đông Thăng Đại Lục chính là cô hương cùa hăn.
Khi hoàng hôn dẩn buông xuống. Dương Phàm ở trên tầng mây, nhìn thấy một nam nhân với áo trắng như tuyết, trên tay nắm một thanh đoạn kiếm, thân hình cao ngạo, như hòa vào trời chiêu...
Mặt trời lặn ở phía Tây.
Yên tĩnh, thê lương, trống trãi...
Trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một cỗ cộng minh khe khẽ.
------oOo------