Nguồn: read.st
- Ha ha. ở lại địa phương này, có gi không tốt? Phiền mỗ thật đúng là thích nơi này.
Tiếng cười của Dương Phàm có vẻ hờ hững.
ở tại tầng Luyện Ngục ngăn cách thế gian này. hắn ngược lại không bị quấy rầy, càng tĩnh tâm tu luyện và thôi diễn công pháp khâu quyết Luân Quá Kỳ.
Tể Lâm nghe vậy. không khỏi nghẹn lời.
Hắn bị giam ở địa phương quy quái này đã vài trăm năm, hận không thể sớm rời đi một chút.
Mà người này lại tình nguyện ở trong này.
Dựa theo pháp quy tiên điểu của Thiên Thần Tinh, hắn còn phải ở lại đây hơn chín vạn chín ngàn năm mới có thể tự do rời đi.
- Đương nhiên, Phiền mỗ cũng chỉ là một Chân Tiên bình thường thực lực tẩm thường. Nếu không cũng không cảm thấy vừa lòng làm ngục tốt ở đây.
Theo Lãnh Kiếm Phong biết, hai mươi năm này. vì tăng thực lực của Trương Băng, Tể Lâm rót vào không ít tài sản, bao gòm công pháp ngọc giản, tiên đan thản dược, thản thòng pháp quyết...
Trong hai mươi năm ngắn ngủi, khiến một tu sĩ vừa mới phi tahimg hoàn toàn chuyển hóa thân thể tiên linh cùng với có thực lực gân tới Chân Tiên nhị trọng.
Nhưng cuối cùng, kết quá không có gì biến hóa.
Đám ngục tốt tiên vệ khác không nhìn ra. nhưng Tẻ Lâm cùng Lãnh Kiếm Phong là hai vị Chân Tiên cửu trọng, làm sao không nhìn ra kỳ quái.
Khóe miệng Lãnh Kiếm Phong xẹt qua một tia cười khẽ.
- Sớm biết như thế, lúc trước hai ta đại chiến nên đổi một nơi hoang vu tĩnh mịch, nếu không cũng sẽ không thương đến mấy vạn sinh linh, ngộ thương mấy chục tiên nhân...
Tể Lâm nhẹ thở dài.
Lúc trước hai người một lời không hợp. đại chiến trên địa bàn của Phương tộc một trong bổn gia tộc của Thiên Thần Tinh, thương đến mấy vạn sinh linh vô tội, trong chiến đấu còn giết chết mấy chục tên tu sĩ chấp phập của Phương gia.
Nếu không với thản phận củabọn họ cũng sẽ khôngbị đưa tới Thiên La Ngục.
Đổi là tiên nhân bình thường, hành vi phạm tội này nên bị róc ngàn vạn đao.
- Như thế xem ra, ngươi còn có lòng sám hối, cam tâm tình nguyện ở lại nơi này mười vạn năm hay sao?
Lãnh Kiếm Phong trêu đùa nói.
- Chờxem đi.
Trong mắt Tể Lâm chợt lóe lệ quang.
Lẩn khiêu chiến thứ hai, Trương Băng lại một chiêu bị thua, trong lòng chẳng những không nghĩ lại, ngược lại càng thêm không cam lòng cùng không phục.
Người phi thăng bình thường, sau khi đến thượng giới không có chỗ dựa, muốn từ Chân Tiên nhất trọng tăng lên nhị trọng, không biết phải chờ đến năm nào tháng nào.
Chân Tiên cửu trọng, trọng sau mạnh hơn trọng trước. Thực lực gia tăng, càng về sau càng lớn.
Tỷ như nhất trọng đến tam trọng, pháp lực mỗi trọng chi chênh lệch một lẩn.
Nhưng là tứ trọng đến lục trọng, chênh lệch biến hóa đến hai ba lần.
Sau khi đến thất trọng trờ lên, chênh lệch thực lực càng thêm to lớn.
Cho dù ngàn vạn Chân Tiên hạ vị. đối mặt với một vị Chân Tiên cửu trọng cũng căn bán Không phải đối thủ.
Sau trận chiến này, Trương Băng cùng Lý Kinh tu luyện càng khắc khổ.
Dương Phàm sau khi đến Thiên La Ngục, nếu không chấp hành nhiệm vụ thì là thôi diễn tu luyện, gân như không quan hệ với người khác bao nhiêu.
Mà Trương Băng cùng Lý Kìnhnày quan hệ rất tốt, ở cùng một nơi. bài xích hắn.
Nhoáng một cái. lại trôi qua trăm năm.
Thời gian trăm năm, cơ bản gió êm sóng lặng.
Sỡ dĩ nói là “Cơ bản”, bới vi trong thời gian này Thiên La Ngục xuất hiện một lẩn sự kiện vượt ngục nhỏ. thất bại chấm dứt.
Dương Phàm nhớ rất kỹ ngày đó. mấy ngàn tiên vệ Thiên La Ngục phong tòa tất cả lối vào thông đạo. cuối cùng tù phạm Chân Tiên thất trọng kia bị vài tên Đại đội trướng tiên vệ của Thiên La Ngục liên thủ bắt lại.
Với tu vi Chân Tiên thất trọng lại bị bắt sống, khó có thể tướng tượng sự phòng bị sâm nghiêm của Thiên La Ngục này.
- Nguyên lai tu vi chán thực của Phiền đạo hữu là Chân Tiên nhị trọng?
Ly Kinh thất thanh nói.
Dương Phàm cười ngạo nghễ:
- Từ trước khi phi thăng, Phiên mỗ đã bước vào Chân Tiên nhị trọng, chỉ là lúc trước vẫn giấu kín tu vi chân thật.
Lời nói vừa dứt. mọi người giật mình.
Nhưng là bước vào Chân Tiên nhị trọng trước khi phi thăng, dõi khắp vô số người phi thăng cũng không hể ít, cũng không tính kinh thế hãi tục.
Tỷ như lúc tấn chức Đại Thừa Kỳ. dưới tình huống có cơ duyên cùng bào vật. ở lại hạ giới vài vạn năm hoặc lâu hơn đích xác có cơ hội tấn chức Chân Tiên nhị trọng.
Sau khi biết được tu vi chân thật của DươngPhàtrụ trong lòng Trương Băng không yên.
Sau khi Trương Băng kia tinh dậy, vẻ ghen ghét cùng không cam lòng. Nhưng là hắn rốt cục cũng hiêu rõ, người phi thăng Phiên Dương này tuyệt đối không đơn giàn.
Có lẽ, tu vi chán thật của hắn cùng không chỉ Chân tiên nhị trọng.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn càng phát lạnh.
Sau khi lần ba khiêu chiến bị thua, Trương Băng rốt cục bó ý niệm này trong đầu.
Từ đó về sau. Dương Phàm ngược lại yên tĩnh.
- Phiền Ngục trướng, đây là lễ vật biếu ngài.
Một tiên tử áo tím hơi khom người với Dương Phàm, cũng đua cho hắn một cái nhẫn không gian.
Thản niệm Dương Phàm đua vào xem, trong nhẫn không gian này có không nhiều không ít một ngàn khối tiên Thạch.
Ngoài ra còn có mười bình tiên đan, ba viên ngọc giản, hai kiện Tiên khí.
Ra tay thật hào phóng.
Dương Phàm thu lấy đồ vật.
So với hắn, Lý Kình cùng Trương Băng mỗi người chi được mấy khối tiên Thạch, mấy quá tiên quá mà thôi, trong lòng tự nhiên không thoải mái.
Tiên tử áo tím lúm đồng tiền như hoa. lại cho Dương Phàm một khối tiên Thạch trung phẩm.
Trương Băng cùng Lý Kình ở bên cạnh tự nhiên đó mắt vô cùng.
Rất nhanh lại qua hai canh giờ. kỳ quái chính là tiên sĩ chấp pháp đi lại ở bên ngoài cùng chăng quan tâm. hiên nhiên là cũng bị mua chuộc.
Đột nhiên!
Đinh-
Một tiếng gãy giòn tan truyển đến.
Khôngtốt! Có người vượt ngục!
Dương Phàm thẳm thấy không ổn, theo bản năng lấy lệnh bài cấm chế ra.
Nhưng mấy trọng phạm vượt ngục này đều là cao thủ, muốn đuổi giết bọn họ quả nói đễ hơn làm.
Một Ngày này, toàn bộ cao thấp của Thiên La Ngục kinh hãi.
Không ngờ trong một Ngày mà có tới bốn gã trọng phạm ở p hòng giam đặc biệt bỏ trốn! Đây là điểu xảy ra lần đầu tiên trong trăm vạn năm qua ở Thiên Thần Tinh.
BaNgày sau, trongmộtcái hổ sâu trong một phiến hoang mạc.
Tể Lâm, Lãnh Kiếm Phong, tiên tử áo tím, hai gã nha hoàn đều hoàn hảo vô khuyết.
>¥
- Lần vượt ngục này so với trong tưởng tượng còn thuận lợi hơn nhiều, không có thương vong nào cả!
Tiên tử áo tím thở dài nói.
- Dường như có nguời âm thâm tương trợ. Lô Lão Ma và Đoạt Mệnh Phong cũng là hung phạm lừng lẫy đại danh ở Thiên Thần Tinh, truyền thùa Y bát của Đại La Kim Tiên... Rốt cục là ai phóng xuất bọn họ?!
Tể Lâm cũng cảm thấy khó hiểu.
- Không ngoại trừ khả năng có Đại La Kim Tiên đang âm thầm tương trợ!