Dương Phàm có thể đoán trước rẳng sau khi tiến vào Cửu Kiếm Di Chi, hơn phán nửa không tránh khỏi một hồi cạnh tranh chém giết, về phần ai có thể đạt được bảo vật và kế thừa Cửu Kiếm Tiên Đế thì châng những phái dựa vào thực lực, thủ đoạn mà còn bằng vào duyên phận và vận khí.
- Với thực lực của Phương Chân hẳn có thể tung hoành vô địch trong sổ những tân tú của Thiên Thần Tinh. Duy nhất có thể tạo thành trở ngại đối với hắn có lễ chỉ có Lãnh Kiếm Phong và Hoa Nguyệt...
Trong lòng Dương Phàm âm thầm cân nhắc.
Mặc dù thế trong mắt hắn vẫn lộ ra vài phần lo lắng.
Dù sao Phương Chán là đệ tử của hắn, cũng là đệ tử có thời gian bên cạnh lâu nhất.
Hai người ở cùng nhau chừng gần ngàn năm, cảm tinh thám hậu.
- Dương tiên sinh biết rõ thực lực đệ tử mình mà còn lo lắng sao?! Phương Chân có được Thiên Nhãn và Bất Diệt Kim Cương, hai đại huyết mạch thiên phú. Cho dù không thành công nhưng tự bảo vệ cũng dư dả mà!
Phương Yên mỉm cười nói.
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy dao động cảm tinh trên người Dương Phàm.
Trước đây, sắc mặt Dương Phàm gần như không bao giờ biến đồi. đa số thời điểm đều nhắm hai mắt lại, dường như chờ đợi tử vong không thể tránh thoát kia.
Phương Yên từng cấp cho Dương Phàm một viên tiên đan gia tăng thọ nguyên nhưng lại bị hắn từ chổi.
- Trên người hắn rổt cuộc ẩn tàng bí mật như thế nào?! Ngay cả Tinh Quân Phủ Cao lão nhân cũng dường như có mưu đô gi đối với hắn...
Phương Yên chú ý tới động tác của Cao Tinh Quan. Sụ chú ý của hắn ta từ đẩu tới cuối chưa từng rời khỏi khuôn mặt Dương Phàm một ly.
Dương Phàm cũng cảm nhận được vẻ tham lam và ánh mắt không có hảo ý của đối phương.
- Xin hỏi Phương trường lão. Cao Tinh Quan này có chức vị gì ở Tinh Quân Phù?
Dương Phàm truyển âm hỏi Phương Yên.
- Cao Tinh Quan có thân phận rất đặc thù, địa vị gần ngang Tinh Quân. Mấy vạn năm gân đây dường như được phái đi theo dõi Phi Thăng Thai. Với thực lực của hắn mà nói thì đúng là đại tài tiểu dụng.
- Bằng hữu tốt nhất của Cao Tinh Quan chính là Trưởng cai ngục Lô Nghiễm của Thiên La Ngục. Hai người này đều là Đại La Kim Tiên, thực lực ngạo thị Thiên Thần Tinh...
Phương Yên lại nói thếm một số vấn đề về Cao Tinh Quan cho Dương Phàm.
Trong lòng Dương Phàm dẩn bình tĩnh lại, thẩm nghĩ rẳng bản THÂN MÌNH còn trăm Ngày thọ nguyên, cho dù đổi diện với nguy cơ trọng đại cũng không cần quá lo lắng...
Tử vong, Dương Phàm cũng không hể úy kỵ.
- Tuy nhiên, Cao Tinh Quan này đã biết thân phận của ta, chung quy là một hậu hoạn...
Trong lòng Dương Phàm âm thầm hạ quyết tâm, liền cáo biệt Phương Yên.
- Ta đi ra ngoài một chút.
- Ngươi đi một mình?
Ánh mắt Phương Yên hơi nhíu lại.
- Dương mỗ còn lại trăm Ngày thọ nguyện nên muốn yên tĩnh một chút.
Dương Phàm cáo biệt Phương Yên, tạm thời rời khỏi nhập khẩu Cửu Kiếm Di Chi.
Chém giết cạnh tranh trong Cửu Kiếm Di Chi. Dương Phàm tạm thời không thể can thiệp nhưng hắn cũng cho đệ tử lưu lại con bài chua lật, tin tường sẽ không có vấn đề gì lớn.
Hiện tại, điểu hắn lo lắng duy nhất chính là tên Cao Tinh Quan đã biết chi tiết của hắn này.
Quả nhiên, Dương Phàm vừa rời đi không lâu, tên Cao Tinh Quan cũng rời khỏi trận doanh của Tinh Quán Phủ.
Giờ phút này, Mệnh Hạch vẫn không ngừng hấp thu sinh mệnh lực trong thiên địa tự nhiên. Tiêu thiên địa bên trong cũng không ngừng khuếch trương, lục ý sinh cơ càng lúc càng nồng đậm.
Tâm thần Dương Phàm chấn động, cảm giác không gian trong Mệnh Hạch, lốc xoáy màu đò kia khuếch trương gấp trăm lần, hòa vào hệ thống Luân Hồi khổng lổ trong thiên địa.
Một khắc này, Mệnh Hạch của hắn biến mất. chỉ còn lại thân thể gần như sắp tàn héo này.
- Sao lại nhưvậy?!
m thẩm theo dõi chặt chẽ Dương Phàm, Cao Tinh Quan chấn động. Hắn chi cảm thấy đối tượng hắn đang tập trung như đột nhiên biến mất, dường như dung hợp vào với thiên địa.
Bá!
Ngay sau đó. tâm thần Dương Phàm chấn động, Mệnh Hạch từ trong hệ thống thiên địa lại xuất hiện, trỡ lại với thế gian.