Nguồn: read.st
- Ha ha ha... Dương Phàm, nếu ngươi không ra, bản quân liền làm cho ức vạn sitih linh trên cả tinh câu chôn cùng với ngươi!
Dáng người thon đái tuán lãnh cùa Lam Ngân Quân sừng sững trên tinh không phía trên Thiên Thần Tinh, nhìn xuống ức vạn sinh linh như con kiến phía dưới.
Bốn chữ không nặng không nhẹ. nhưng sấm rền mùa xuân vang vọng. Mọi người kinh ngạc đến ngây người chết lặng, toàn tràng một mảnh tũứi mịch.
Ti ti!
Vô số người hút sâu một ngụm khí lạnh.
Trước đó một khắc, Phương Yên phát hiện Dương tiên sinh bên cạnh mình... không biết tung tích.
Trong nháy mắt nhưng lại hiện thân ở ngoải tinh không?
Đây là thần thông cỡ nào? Chẳng lẽ là thuẩn di?
Nhưng ở thế giới cao đẳng như Thiên giới, kết cấu không gian cực kỳ vững chắc, huyền ảo pháp tắc càng khó thể chạm đến.
- Ngươi... Chính là Dương Phàm?
Trong mắt Lam Ngân Quân bắn ra thần quang chiếu rọi thiên hư. một cỗ thần uy kinh thiên địa ép lên trên người Dương Phàm.
Nhưng là một cỗ từ thi khô héo là không sợ tinh thần áp bách.
Xèo xèo...
Tử thi khô héo kia xuất hiện từng vết rách dưới áp lực thần uy cùa Lam Ngân Quân.
Sinh mệnh lực cùa Dương Phàm khi còn sống là cường đại cỡ nào. cho dù mất đi tất cả sinh mệnh lực. độ cứng của thi thể còn lại cũng có thể so với bán Tiên khi