- Nhưng là... Phái người nào đi thi thích hợp nhất?
Thiên Tường quốc quân trầm tư nói.
- Nếu liên minh hai thành kia có thể bắt giữ công chúa. ít nhất có cường giả Kim Tiên lục trọng trờ lên. Thân cho rằng, có thể đảm nhiệm việc này. khắp vương triều ta cũng là cực ít. Mà nếu muốn tăng phần nắm chắc, sứ giả phái ra phái có tu vi vượt qua Công chúa điện hạ. Cho nên thần thấy, chỉ có một người thích hợp...
Lý thừa tướng nói tiếp.
- Ý ngươi là... Quốc sư!?
Sắc mặt Thiên Tường quốc quân khẽ biến, nói đến hai chữ cuối giọng nói có một tia run
Hai ba năm nay. nàng hoàn toàn không giống một con tin. ngược lại giống như một người thân đến làm khách.
Mầu thân Nam Cung Nguyệt thường xuyên híp mắt tươi cười đánh giá Dư Mộng Thanh, vẻ mặt dường như tuyển chọn con đâu.
Có đôi khingm Cung Nguyệt kéo con cả hoặc con thứ hai nói:
- Ngươi xem đứa nhò Kỳ nhi này. quan hệ với Mộng Thanh cô nương hòa họp như th4 gần như là như hình với bóng. Bọn họ có phải là...
- Lời này của tam công từ sai rồi. Không phải là hoàng huynh không chịu cứu ta, mà là không chọn được người thích hơp. Cái người duy nhất thích hơp kia cũng không phải dễ đáng có thể mời đến.
Dư Mộng Thanh thở dài sâu kín.
- Người kia?
Dương Phàm ha ha cười.
Vương triều tồn tại vài ức năm, làm sao có khả năng không có cường giả cấp Tiên Quân tọa trển chứ.
Nghĩ đến đây trong mắt hắn không khỏi lộ ra vài phần chờ mong.
Để cho Công chúa một vương triều ở trong tay địch nhân thời gian dài như vậy. sự nhẫn nại của Thiên Tường vương triều thật là khó tin.
Nhưng trên thực tế. những năm gần đây trừ việc không cho phệp rời khỗi Lâm Viễn Thành, Dương Phàm căn bản không can thiệp tự do của Dư Mộng Thanh.
Thậm chí Dư Mộng Thanh có thể liên hệ với hoàng huynh ở Thiên Tường vương triều xa xôi, cũng nói rõ tình trạng của mình, hiện tại.
Rất nhanh, phụ thân Dương Lâm triệu tập không ít thần tử tâm phúc đi gặp mặt sứ giả cùa vương triều, không đám chậm trễ.
Dương Phàm tự nhiên cũng nẳm trong số này.
Nhưng mà sứ giả cùa Thiên Tường vương triều chỉ có một người.