Đương nhiên hắn cũng không biết, Dương Phàm có thể làm được điểu này là Bởi vì tự tin vào thực lực của mình.
Dương Phàm tin chắc, gặp phải Tiên Đế trình, tự bình thường, vị tất mình không có lực đánh một trận.
Biểu hiện của Du Vân Tiên Đế cùng Dương Phàm lọt vào trong mắt của những tiên nhân và tiên vệ chấp pháp khác trong Vân Tiêu cung, lại nhấc lên sóng gió ngập trời.
- Xem ra đồn đại không giả. DươngPhàm nàyquà thật được Tiên Đế tán thường.
Một gã chấp pháp Kim Tiên tứ trọng nhìn tình hình này, kinh ngạc vô cùng.
- Đoàn trướng thật tài ba. Không ngờ có thể ngang hàng cùng Tiên Đế, nhìn qua quan hệ bọn họ không tồi.
Rất nhiều tiên vệ trong tiên vệ đoàn thứ chín không khỏi sinh lòng tự hào.
Lúc này Dương Phàm thân là nhân vật cấp Tiên Quân đã có thể kết giao bằng hữu với nhân vật cấp Tiên Đế, ngày sau chi sợ có tiềm lực trờ thành Tiên Đế.
Hai người đứng trên Đông Vân môn ước chừng một canh giờ.
Thẳng đến khi một cỗ kiệu Bích Ngọc Phù Vân tỏa ra hào quang nhiều màu dịu dàng từ trong cửa đông lơ lửng trôi qua, cũng có hai chục vệ sĩ bích ý (y phục màu xanh biếc) hộ giá.
Khiến Dương Phàm ngạc nhiên chính là tu vi của hai mươi vệ sĩ ý phục xanh biếc này đều đạt tới trinh tự Kim Tiên thượng vị.
Dương Phàm quát lớn một tiếng, Hoàng kim chiến kích trong tay vung lên. Trong huyết mạch thân thể phát ra một cồ khí tức nguyên thủy dã man sinh ra lực lượng kinh sợ tâm hồn. khiên toàn trường yên tĩnh.
BáBáBá!!!
Hơn vạn tiên vệ canh giữ cửa đông giống như sớm có chuần bị. nhanh chóng dọn dẹp đám người, mở ra một con rộng lớn cho Cừu Còng chúa.
Một thanh âm dịu dàng như tiếng trời, phảng phất truyển ra từ trong mây mù mờ mịt. có một loại âm luật tự nhiên như suối chảy róc rách.
Khoánh khắc này, tất cả phiền não trên thế gian như mây khói biến mất theo gió.
Thanh âm tươi đẹp kia dung họp giai điệu đẹp nhất trong tự nhiên, trước mắt như có thể rõ ràng nhìn thấv Tinh linh đang nhảy múa trong gió, như con cá tự do trong nước.
Thanh âm này khiến Dương Phàm vừa cảm thấy quen thuộc lại cảm thấy xa lạ.
Một loại cám giác cực kỳ mâu thuẫn.
Thông qua nhận biết thanh âm hắn có thể xác định người lên tiếng là Vân Vũ Tịch, nhưng lại có chút xa lạ.
Dương Phàm có chút thất thần, hoảng hốt trong nháy mắt. giống như đã qua một đòi. Quá trình quen biết Vân Vũ Tịch, chung sông với nhau bình thán xẹt qua trong đâu.