Nguồn: read.st
Lam Băng Tiên Đế lau khô vết máu khóe miệng, vẻ kinh ngạc trên mặt dẩn thu lại. Ảnh mắt trầm tĩnh, nhưmặt đâm nước sâu. lạnh lẽo tĩnh lặng.
Thần sắc ngưng trọng tỏ rõ biến hóa tâm lý hắn, chân chính đối đãi với vị “Dương Tiên Quân" trước mắt như cường địch.
Người đang quan sát bên ngoài không dưới mấv ngàn, mỗi người đều ngừng hô hấp, tâm thản đêu tập trung vào trận chiến có một không hai này.
Giờ khắc này bọn họ lại phát giác Tiên Đế cao cao tại thượng ngã từ đinh mây xuống dưới, không hể là nhìn mà không thể với tới nữa.
Ý chí của Tiên Đe không thể trái nghịch!
Câu nói được vô số người tu luyện tôn thờ là thiết luật này dường như cũng bị phá vỡ.
Muốn tổn thương đến hắn, trà khi còng kích cùng thần thông có thể thẩm thấu đến Luân
hồi.
Nhưngvới trình tự của Lam Băng Tiên Đe chi dừng lại ở việc chướng khống không gian, hiẻu biết về Luân hồi dừng ở trình tự bên ngoài.
Hắn chau mày. chưa từng có đổi thủ nào có thể mang đến cho hắn cảm giác không biết tấn công vào đâu này.
Con đường đối phương đang đi đã vượt qua thường quy. cảnh giới quy bị huyền bí đủ khiến Tiên Đế đau đẩu.
Hai người cứ xa xa giằng co như vậy.
Lam Băng Tiên Đế cũng không nóng náy. cho dù đến giờ phút này hắn vẫn nắm quyền chủ động.
Hắn rất nhanh phát hiện ra Đại Luân Hồi mang đến cho Dương Phàm phần nhiều là thần thông bị động.
Nếu hắn không chủ động ra tay, đối phương cùng khó làm gi được hắn.
Đại Luân Hồi chú trọng có nhân có quà.
Nếu Lam Băng Tiên Đế không nhòm ngó cùng tham niệm đối với Dương Phàm, không ra tay với hắn, nếu hắn muốn tạo thảnh uy hiép đối với Tiên Đế cũng rất khó khăn.
Trầm tư hồi lâu. trong mắt Lam Băng Tiên Đế phát ra ánh sáng mãnh liệt.
- Linh hổn thông suốt Luân hồi, không trong thiên địa. Nhưng thân thể vẫn là sơ hờ lớn nhất của ngươi như trước. Nó là cầu nối liên hệ giữa thiên địa và Luân hồi của ngươi.
Ý cười trên mặt Lam Băng Tiên Đế càng ngày càng lạnh băng.
Lòi nói vừa dứt.
Trong tay Lam Băng Tiên Đế xuất hiện một thanh băng tinh thần kiếm, một cỗ kiếm khí hàn ý tận xương tỏa ra khắp thiên địa.
Trong thế giới rộng lớn phạm vi tám ức dặm này. một cỗ khí lạnh đông kết thiên địa vạn vật. Cỗ kiếm khí cực lạnh tuyệt sát kia xuyên thấu thiên địa, gần như bỏ qua hạn chế về không gian.
Tiên Đế chường khống không gian, công kích của bọn họ gần như có thể dùng phương thức thuấn di trực tiếp công kích đến mục tiêu.
Khoảng cách một ức dặm không khác gì gần trong gang tấc.
Súc địa thành thốn của thế gian so với nó căn bán không đáng nhắc tới.
Đây mới chính là thần thông huyền ảo thẩm thấu đến bản chất của thiên địa.
Dương Phàm gần như không có cơ hội né tránh, bị băng tinh thần kiếm đám thủng thân thể, huyết mạch đóng băng.
Một cỗ kiếm khí cực lạnh gần nhu thông qua thân thể làm cẩu nối truyền đến linh hồn dung nhập trong Đại Luân Hồi.
Nếu Không phải linh hồn của Dương Phàm không trong trần thế, cho dù cách xa ức vạn dặm cũng có thể bị thương tổn của công kích này ánh hưởng đến.
Bới vi công kích của Tiên Đe gần nhưcó thể bó qua hạn chế về không gian.
Mắt thấy Dương Phàm bị một kiếm đâm xuyên, thân thể tan biến trong nháy mắt.
Trong lòng Thiên tượng đại sư không khỏi thẳm than.
Chính theo như lời Vu Tôn ở Phàm giới lúc trước, trình tự của Dương Phàm không phải là hệ thống lực lượng thần thông đơn thuần, mà đồng thời vượt qua vài hệ thống.
Người như vậy mới là “thiên chi kiêu tử” chân chính, làm cho người ta hâm mộ.
Giờ phút này Lam Băng Tiên Đế toàn lực thúc giục Thứ Thần khí, khiến cho vô hạn thần uy trong thiên địa không gian được gia tăng, đạt tới mức độ hủy diệt thiên địa.